Thơ Tagore song ngữ - Ngọc Châu dịch sang thể lục bát

 

Rabindranath Tagore (1861-1941) là nhà thơ, nhà văn, nhà viết kịch, nhạc sĩ và hoạ sĩ Ấn Độ, giải Nobel Văn học năm 1913.  Năm 49 tuổi R. Tagore xuất bản Gitanjali (theo tiếng Bengal có nghĩa là Lời dâng). Thi phẩm này là lí do cho việc đề cử trao giải Nobel Văn học năm 1913, được cả thế giới công nhận là kì công thứ hai của văn học …

 

 

 

One day in spring

One day in spring, a woman came
In my lonely woods,
In the lovely form of the Beloved.
Came, to give to my songs, melodies,
To give to my dreams, sweetness.

Suddenly a wild wave
Broke over my heart's shores
And drowned all language.
To my lips no name came,
She stood beneath the tree, turned,
Glanced at my face, made sad with pain,
And with quick steps, came and sat by me.

Taking my hands in hers, she said:
'You do not know me, nor I you--
I wonder how this could be?'
I said:
'We two shall build, a bridge for ever
Between two beings, each to the other unknown,
This eager wonder is at the heart of things.'

The cry that is in my heart is also the cry of her heart;
The thread with which she binds me binds her too.
Her have I sought everywhere,
Her have I worshipped within me,
Hidden in that worship she has sought me too.

Crossing the wide oceans, she came to steal my heart.
She forgot to return, having lost her own.
Her own charms play traitor to her,
She spreads her net, knowing not
Whether she will catch or be caught.

 

Một ngày xuân

Ngày xuân, cô đơn vườn tôi

Nàng chợt đến với dáng người thương yêu

Cho tôi giai điệu khúc chiều

Ban giấc mơ với bao nhiêu ngọt ngào

Biển hoang bỗng cuộn sóng trào

Bờ tim tan nát, không sao thốt lời…

Đứng tựa cây, nàng quay người
buồn thương đau đớn nhìn tôi. Lại gần
thoắt đôi chân ngồi xuống nhanh,

cầm tay tôi nói “Em - Anh chưa tường

Tại sao mà mình bỗng dưng?!”

“Sẽ cùng xây chiếc cầu chung vĩnh hằng…”
Đáp lời, tôi nói với nàng
“…nối  hai người dẫu chưa từng gặp nhau

Mà khát khao đã ẩn sâu
Trong đôi tim vốn từ lâu lắm rồi…”

Tiếng gào đòi trong tim tôi

Cũng thét gào trong tim người ngồi  đây

Dây tình nàng thắt tim này
Thắt càng chặt con tim ngay chính nàng

Đã tìm nàng mọi nẻo đàng
Phụng thờ trong  điện cung vàng – lòng tôi

Với nàng cũng như vậy thôi

Muốn vượt biển trộm tim tôi mang về

Mất chính mình, quên miền quê
Cái đẹp quyến rũ bùa mê phản nàng

Tung lưới ra, không hay rằng

Chụp người hay chính lưới giăng chụp minh…

SIMPLE AS A SONG

Hands cling to hands and eyes linger on eyes: thus begins the record of our hearts.
It is the moonlit night of March; the sweet smell of henna is in the air; my flute lies on the earth neglected and your garland of flowers in unfinished.
This love between you and me is simple as a song.


Your veil of the saffron colour makes my eyes drunk.
The jasmine wreath that you wove me thrills  to my heart like praise.
It is a game of giving and withholding, revealing  and screening again; some smiles and some little shyness, and some sweet useless struggles.
This love between you and me is simple as a song.


No mystery beyond the present; no striving for the impossible; no shadow behind the charm; no groping in the depth of the dark.
This love between you and me is simple as a song.


We do not stray out of all words into the ever silent; we do not raise our hands to the void for things beyond hope.
It is enough what we give and we get.
We have not crushed the joy to the utmost to wring from it the wine of pain.
This love between you and me is simple as a song.

 

ĐƠN GIẢN NHƯ KHÚC CA

 

Mắt, tay bỗng gắn vào nhau
Thế là hai đứa bắt đầu yêu thương

Tháng ba trăng sáng lạ thường

Tóc em nhuộm cỏ tỏa hương ngọt lành

Vòng hoa em tết chưa thành

Sáo anh rơi giữa cỏ xanh, quên rồi.

Tình ta giản dị vậy thôi

Như  khúc ca giữa khung trời đồng quê

Khăn vàng đắm mắt say mê

Hoa nhài em tết vỗ về tim anh

Cùng chơi: xem, giấu, đưa, giành

Thẹn e, hăm hở cướp tranh, ngượng cười

Tình ta giản dị vậy thôi

Như khúc ca giữa khung trời đồng quê

Không có bí ẩn, bùa mê

Không cố làm điều kẻ chê người sầu

Tuyệt vời - không gợn bóng sau

Đêm đen vẫn tránh làm đau lòng người

Tình ta giản dị vậy thôi

Như khúc ca giữa khung trời đồng quê

Ít ngôn từ mà say mê

Không vươn tay với những gì cao xa

Chỉ nhận, cho giữa đôi ta

Không tham rượu vắt quả, hoa của đời

Tình ta giản dị vậy thôi

Như khúc ca giữa khung trời đồng quê.

N.C dịch

Công cụ Tìm Kiếm..

TIN MỚI ĐĂNG

Hình ảnh
Bộ văn bản này  lấy từ Quốc triều đình sách văn (VHv 329) do Dịch giả...
Hình ảnh
Nhà thơ của tình yêu. Ngay từ những năm ba mươi người ta đã gọi A....
Hình ảnh
Nghe Hình kể chuyện, Phương thấy anh chàng này rất hài hước còn Hình chỉ ...
Hình ảnh
Sói căm lắm nhưng nhìn vẻ kiên quyết của Mềnh, hắn biết là không...
Hình ảnh
Cả bảy người cùng nắm giữ cây giáo. Đi đầu là người táo tợn nhất,...
Hình ảnh
Ngày 12/8/2018 tại hội trường Chùa Phổ Chiếu số 218 đường Miếu Hai Xã, ...
Hình ảnh
Trên giường, Thái tử mặt trắng còn hơn mấy cái gối cậu nằm trên đó, đang ...
Hình ảnh
Ở bộ tham mưu, nơi người ta đã quen di chuyển cả từng đạo quân và tính ...
Hình ảnh
Họ sống lầm lũi, thầm lặng vắng mặt trong những cuộc điểm danh ồn ào...

THỐNG KÊ TRUY CẬP

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm nay3854
mod_vvisit_counterHôm qua8448
mod_vvisit_counterTất cả10571352
Hiện có 232 khách Trực tuyến