Ghi chép của người đàn bà bán bún chả có máu văn chương- truyện ngắn hài của Nguyễn Hiếu

Dân phố thì đồn con này đang là gái bao hợp đồng gì đấy. Giá phù hợp là nó đi. Mình không tin lắm. Thủy trứng vịt lộn không xinh. Được cái trẻ, chân dài, da mịn. Mắt thì khỏi nói long la long lánh. Mắt ấy liếc trai thì bụt cũng đổ. Thôi thì ai làm gì  sống được thì kệ người ta.

LTG : Đầu phố tôi có một gian phòng bung ra từ tầng một của khu nhà tập thể được xây từ thời bao cấp. Căn phòng này được chủ nhà cho thuê để bán hàng ăn. Hai chị em dâu thuê chung. Buổi sáng cô chị gầy nhẳng bán phở bình dân. Đến xêm xêm 11 giờ thì cô em phốp pháp bán bún chả. Một trưa vì nóng bức, vì lỡ bữa tôi ra ăn ở quán. Cô bán bún chả vừa thấy tôi nhỏn nhẻn cười duyên bảo” tuần trước cháu đi phô tô kết quả đề thấy thằng Nịnh híp đang in bài của chú, cháu mới biết chú là nhà văn. Thỉnh thoảng rỗi hay là không ngủ được cháu cũng viết lăng nhăng một ít. Hôm nay cháu liều mang ra. Chú đọc cho cháu nhé. Lúc nào thích chú cứ ra đây ăn, không phải trả tiền mà cháu lại cho chú uống bia chai Hà Nội. Coi như cháu giả công đọc của chú. Được không ? Tôi suýt bật cười khi thấy cô bún chả lôi từ dưới tấm cao su kê rổ đựng rau sống một tập giấy nhầu nhĩ, loang lổ những vết mỡ. Tôi vốn nể nang không tiện từ chối, vả cũng tò mò xem cô bún chả viết gì nên cầm tập giấy. Càng đọc càng thấy cô bún chả viết hay hơn ối nhà văn trong đó có cả tôi. Tôi xin phép cô được công bố bản thảo này. Cô bún chả cười tít mắt hỏi “công bố là gì hả chú ?”. Tôi bảo “là in ấy mà. Nếu được in thì cháu còn được nhuận bút”.” Eo ơi, chú có quyền thế kia á. Nhưng cháu biết rồi nhé. Nhuận bút là tiền đúng không? “. Tôi gật đầu. Cô bún chả hỏi “chỗ này được độ bao nhiêu?”. ” Chú cũng chưa rõ lắm bởi còn tùy từng báo. Nhưng chí ít cũng được từ ba trăm trở lên”.”Thế kia á?. 17 nghìn một xuất thế là chỗ  viết được gần 23 xuất. Vậy thì thỉnh thoảng cháu phải viết mới được. Hơn chán vạn bán bún chả . Chú tính còng lưng bốc bún, toét mắt nướng chả mà cả ngày lãi không nổi một trăm. Viết ba lăng nhăng lại được những ba trăm. Thích thật. Thảo nào nhà văn các chú hay đi quán, uống bia chai là phải thôi “. Được sự đồng ý của cô bún chả tôi công bố ghi chép này .

Ngày đầu tháng:

Cho con Liệu đĩ ấy biết thế nào là khách hàng kiêng. Mày tưởng mày đẹp, mày đưa mắt lúng liếng, mày mặc áo cổ rộng mà khách hàng họ ào vào quầy hàng của mày đấy. Hôm nay ngày đầu tháng con dở hơi ạ. Đầu tháng nên chỉ có thằng thần kinh, thằng chết đói đến mờ mắt, chẳng còn biết nghĩ suy gì, thằng nứt từ đất lên mới dám lao vào hàng thịt chó. Mày bán hàng bao nhiêu năm mà sao ngu thế không biết. Con này đã nói rồi, mà mày có nghe tao đâu. Bạn bè thân thiết tao mới nói chứ không rỗi hơi. Ông, bà bô tao lúc rỗi chả tua đi tua lại cuộn băng rằng. Ngày xưa đói mốc lên thì bạ cái gì, bất kể ngày giờ người ta chả xơi. Nhà nào, thằng to con bé đều giống nhau cái tem phiếu cứ thế mà dùng không phải cạnh tranh nên kiêng khem cũng chẳng mang lại cái gì. Chứ bây giờ ý à. Làm ăn, buôn bán, mánh mung, chạy dự án, chạy chức tước như cái nhà lão Thịnh dở người ngày xưa lăm le định tán mày nhưng bây giờ làm đến chánh văn phòng ủy ban quận khi thấy mày đứng chém thịt chó bôm bốp lại giả vờ không quen biết ấy thì các vàng cũng không dám xơi thịt chó đầu tháng. Con này có là bạn, có thương mày, mới khuyên nhủ hết lời mày không nghe, tao đành chịu. Lại còn bảo vì thằng chồng nó đang yếu khoản ấy nên cần cật chó. Nói thế mà nghe được. Cần một cái cật chó mà đi mua cả những hai con chó. Mà sao mày ngu thế không biết. Thằng chồng nào chả hay giả vờ. Lấy chồng gần chục năm trời phải biết chất lượng mặt hàng của chồng chứ. Chả nhẽ tao lại nói toạc ra là tay Long mắt cá trê chồng mày( mà tao cũng lấy làm lạ, mày người ngợm đến nỗi nào, đấy là chưa kể hồi thiếu nữ chắc cũng mịn màng, trơn lông đỏ da lắm thế mà ăn phải bùa phải bả thế nào lại đâm đầu vào cái thằng trông đã không muốn ăn). Thôi đành đổ cho số phận vậy, thằng chó chết ấy đang giả chết bắt quạ đấy. Thôi để khi nào có dịp tao kiểm nghiệm lại đã. Hôm kia tao nhìn nó đèo một con mặc áo hai dây, da trắng tởn. Con ranh ôm riết lưng Long cá trê. Hai đứa cười tít mắt nên không nhìn thấy tao. Nhưng tao sợ hôm ấy trời nắng quá, mắt hoa lên. Ngoài đường những hơn 40 độ chứ ít đâu . Nên tao sợ nhìn không rõ lại nhầm thì oan cho nó. Lại làm tan cửa nát nhà mày ra. Cứ cho là tao nhầm là mày may đấy. Chứ cái giống chồng thời nay chẳng chung thủy lắm đâu. Nhà nghỉ, quán mát xa, phòng ca rao kê đầy. Chẳng thế mà đến thanh niên còn ngại lấy vợ nữa là. Túng mình, ngứa ngáy, rậm rật một chút là chúng bỏ ra hai, ba trăm hay cùng nhất năm trăm là có ngay một con nằm ngửa ra ngay. Huống hồ thằng chồng nhà mày chiều nào chả xơi thịt chó. Không có thịt ế thì mày lại phải để dành cho nó. Nốc tì tì cái thứ thịt rừng rực như nuốt phải lửa như thế  thì cứ gọi là…Cái lão ngu nhà tao lại sợ thịt chó thế có hãm không cơ chứ. May lão lại khoái khẩu món thịt dê nên tao cũng đỡ. Đầu tháng chê thịt chó nên dân chúng lao vào bún đậu, giả cầy, bún chả là đúng rồi. Mà nghe nói giống đàn ông năm thì mười họa ăn đậu cho đỡ chán mồm thì được, chứ chơi món này liên tục thì dễ thành sư lắm. Món giả cầy cũng vậy, có phải ai cũng chịu được món giềng mẻ đâu. Thành thử món bún chả của tao mới có số đông người vào. Giá cả tầm tầm nên già, trẻ, gái, trai, người sang, đứa hèn, thằng khôn, thằng dại đều mê tơi là phải. Con dở hơi kia, cứ ngẫm mà suy ra. Trên đời này cái gì để đỡ chán, đỡ lộ cái dở, cái ươn ra đều phải thênm gia vị hết. Mày cứ xem trên ti vi đấy. Trước cuộc họp nghiêm trang đến đâu chả có tí hát hò, nhảy nhót. Bún, rồi chả mà cứ trần cù xì chấm nước mắm thì có ma nó ăn. Phải có dấm ớt, tỏi vào. Thịt vụn, thịt rẻo dù ôi đến đâu mà tẩm khéo. Nước chấm tao pha, rồi xà lách, tía tô, kinh giới…  thì cứ gọi là. Mấy thằng khách trông bề ngoài trí thức ra phết vào đầu tiên ra điều cẩn thận, hỏi đi hỏi lại xem rau có rửa sạch không. Nhưng chỉ được một lúc thì quên sạch ngồm ngoàm chén tất. Dân Việt nam là thế đấy. Dễ nuôi, dễ lừa lắm. Chúng nó dùng đủ mánh khóe bóp cổ, bóp hầu.  Hết tăng giá nọ, giá kia, thít nghẹt lè lưỡi chán nó thả lỏng ra một tí( y như trò tăng giảm giá săng) thêm mấy câu nước đường thổi vào tai là im thin thít. Mà cái giống rau bẩn này có tọng vào cũng chẳng chết ngay đâu mà lo. Ăn bẩn sống lâu. Người tầu bảo thế.

Ngày 10 chưa đến rằm

Bọn kĩ tính vẫn kiêng. Mấy thằng trông vẻ trí thức vẫn mết bún chả. Chúng nhìn mình thì thào. Ừ cứ thoải mải lầm rầm đi. Tai con mẹ này thính lắm, làm như không biết gì nhưng nghe được hết . Á à ,các chú đang nhận xét chị đúng không. Cái thằng để ria rậm rì, tay nổi bắp cuồn cuộn vừa liếc vừa lắp bắp, mày tưởng chị mày không nghe ra những lời nói đểu của mày đấy hả. “Trông mụ ta như mâm cố đầy, món nào cũng ứ tràn, hấp dẫn đến vãi nước bọt. Loại này, thôi thì tiện món nào chén món ấy vậy. No, chán thì  đứng dậy. Tội gì. Bỏ thứ gì cũng tiếc. Cốt là có sức “. Thằng chân dài lòng khòng, ngực lép, lông mày xếch ngược chỉ nghe những câu lầu bầu của nó cũng đoán, vợ cu cậu cũng chả nhẹ cân hơn mình “đàn bà ăn nhau ở cái thon thả, chứ ụt à, ụt ịt lúc ệch ra chỉ thấy đống thịt lút mắt. Chưa ăn đã thấy ngấy đến cổ”. Âý thế mà khi mình mang đĩa bún đến nó lại xòe cái miệng thớ lợ “bà chị trông phúc hậu quá nhỉ. Thế này ông anh tha hồ phát”. Chỉ thiếu một chút mình đổ đĩa bún vào cái mặt lưỡi cầy của nó nhưng may con này chẳng những kìm được mà còn nhăn nhở cười với nó. Thế mới biết cái giống người đứa nào cũng giả dối, đứa nào cũng diễn sự giả dối ấy một cách thành thạo. Mình cùng thế thôi. Có thế mới trôi được hàng bà. Thằng ria rậm xem ra trực tính hơn. Bĩu môi “nó nịnh bà chị để tí nữa xin thêm nước chấm đấy. Chị cho nó thật chua vào. Thằng này nghiện dấm lắm đấy. Nó muốn vợ nó ăn thật nhiều của chua cho eo ót, dễ ôm nhưng cô ả lại chỉ mê của ngọt thành thử nàng ỉn quá mức. Thành ra cu cậu…”.  Thôi làm nhanh lên, về còn nghỉ tí cho tỉnh. Chiều họp căng đấy”. Thằng thứ ba thấp, chắc lẳn. Mắt đảo lia lịa như mắt rắn. “ Hạ bệ nó chứ?” . Thằng ria rậm  ”Còn sao nữa ? Thằng ấy chuá tham, nó mà lên trưởng phòng thì bao nhiêu dự án nó ăn sạch. Nuốt  không hết lại dúi cho con em nó bên tài vụ”. Thằng chân lòng khòng giơ cao cọng tía tô lên như soi rồi thủng thẳng “tôi sợ nó có ô là ông bí thư “.”Ô cũng chơi. Thời dân chủ rồi, cứ móc thật mạnh vụ nó khai khống mấy tờ công lệnh “. ”Xin ông. Dân chủ con khỉ. Trên đã quyết thì giời thay đổi. Với lại đưa mấy tờ công lênh vào vụ việc chả bõ nó bảo là tủn mủn”. ”Thế chả nhẽ để thằng đểu đớp hết của mình à?”. “Thôi làm chai bia cho hạ hỏa đi, bức quá “.  Nghe chúng nó biết ngay là đang tranh ghế. Dân nhà nước là thế. Cứ có ghế là có ăn. Chả thế mà lại vỡ đầu sứt tai tranh dành, mua bán chức quyền. Chứ thả ra như bọn tự lo này có mà khối. Thôi kệ xác chúng mày. Muốn bàn gì thì bàn, bà chỉ cần khách nào cũng bức bối như thế để bà bán được bia thôi. Dạo này bia lấy đã 7 rồi, bên kia bán lẻ lên 8. Mình coi như công nọ công kia lấy 8 rưỡi. Cũng hợp lý thôi. Cửa hàng cà phê của con mụ Thịnh chấm phẩy còn quát 15 có khách nào ỉ eo đâu, cứ thản nhiên rút tiền ra soàn soạt .

Ngày 16 ta

Biết ngay. Qua rằm y như rằng khỏi vòng là cong đuôi ngay. Hàng thịt chó của con đĩ Liệu lại tấp nập hẳn lên. Con ranh được thể vênh váo tợn. Thỉnh thoảng giả bộ ngếch sang nom hể hả lắm. Thôi mình là bạn nó cũng chẳng hẹp bụng gì. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, hai thưng vào một đấu cả. Mày giỏi lắm một tháng được 15 ngày, còn mình thì vô tư đi. Bún chả muôn năm. Chỉ bực mụ chị dâu gầy nhẳng. Chả biết nói thật hay giả mà tối qua sang ổn thót “trưa nay thím cố bán xong độ ba rưỡi, bốn giờ cho chị nhận lại quán bán thêm mấy cân bánh”. “Đã chia buổi như thế mà chị ?”. Mình cố nhũn nhặn mặc dù đã thấy sôi sùng sục. Rõ là đồ tham. Hôm nào cũng lạm đến gần 11 giờ mới giao quán, thành thử mình cập rập bỏ cha. Nướng chả thì cũng phải có thời gian mới chín, chứ làm qua loa, miếng sống, miếng chín để khách nó cuốc mặt ra. Thế mà. Mặt mụ chị dâu chảy dài “khổ qua, chị biết giờ ấy cũng chẳng mấy khách nào ăn phở, nhưng chị vẫn cố kiếm được đồng nào hay đồng ấy đỡ mẹ chị. Mấy hôm nằm bệnh viện tốn quá”. Đã nói thế thì đây chịu. Coi như làm phúc vậy. Vừa mở cửa dã thấy con mụ khách vào. Nom ăn mặc thì có vẻ văn minh, chịu chơi lắm. Váy ngắn trắng, áo hai giây hồng nhưng vừa mở mồm thì may quá mình giả vờ đưa tay lên gãi mũi, bịt mồm được. Hơi mồm con mẹ này nặng thật. Tẩm bao nhiêu nước hoa và cả mùi son phấn mà vẫn không át được thứ mùi đáng sợ đó. Thứ hơi khủng khiếp ấy mà có thằng đàn ông áp môi vào được thì một là tịt mũi, hai là dũng cảm đáng phong là anh hùng. Ừ mồm miệng thế mà mụ ta diện thế. Nhìn bề ngoài chắc thằng nào cũng muốn chén, nhưng có ở gần mới biết cái nõn nà mông má bên ngoài thế nào vẫn khó che cái bên trong. Như nhà con mụ Thịnh chấm phẩy cả phố này đều bảo gia đình ấy lý tưởng đáng học tập. Phường còn tặng cả bằng gia đình văn hóa cơ mà. Nhà mình ở cạnh nên thấy cả tổ chấy nhà mụ ta. Có đêm nào sứt đâu. Cứ đợi hai đứa con đi ngủ là hai vợ chồng lại giở rói chửi bới nhau. Từ khi sửa được cái sân thượng rộng rãi thoáng thì đêm đêm lôi nhau lên hết chửi bới, lại thượng cẳng chân cẳng tay với nhau. Hình như vợ chồng nhà con mẹ ấy làm lại sân thượng để đấu võ mồm, võ chân ,tay với nhau cho kín thì phải. Con vợ ghen thằng chồng bồ bịch. Thằng chồng thì nghi vợ dúi tiền cho đứa em giai nghiện hút. Hôm nọ hai thằng con đi vắng nên tay chồng choảng thật lực con vợ. Rõ ràng mình nghe tiếng huỳnh huỵch, giả vờ sang xin mẻ, thấy rõ nước mắt còn đọng trên mi mà chị chàng còn nhoẻn cười bảo “ có tí bụi vào mắt nhặm quá thành thử nước mắt nước mũi dàn dụa”. Đúng là cái giống người thời buổi này. Bóng bẩy ngoài da, trong thì tim la tám tầng. Đi vào buổi tối, đèn xanh đèn đỏ nhấp nháy cứ như thành phố tây thế mà ban ngày nhìn sông nào cống nào cũng đen kịt, thối inh, rác rưởi lều bều mới hay thành phố này bẩn và lộn xộn chả khác gì bãi rác. Chẳng thà cứ như thằng chồng mình. Trần cù xì, mộc như thế lại hay. Nó mà hứng lên thì bất chấp hết, mình mệt chết nó vẫn không cho yên. Làm thằng bảo vệ, thân phận thấp hèn, Cứu lại được cái tốt tính. Mình tin cu cậu .. Ô. A mà con Liễu nó cũng bảo nó tin thằng chồng nó một trăm phần trăm nhưng mình thì lại từng trông thấy thằng chồng nó. Hi vọng hôm ấy nắng quá nên mình quáng gà, nhìn lầm.

Ngày 20 ta rơi vào chủ nhật

Vừa giả cửa hàng cho bà chị dâu khôn khéo mồm miệng đỡ chân tay, suốt ngày kêu “anh chị mỏng phúc nên lộc vào không nhiều như chú thím” định tắm một cái cho mát thì con Lụa cháo lòng, con Lương phở gà ta ập vào. Lụa cháo lòng nhếch hàng mi nối lên, mắt đảo, đôi môi rõ ràng vừa phớt nhẹ tí son nâu mấp máy :

- Thằng chồng mày có nhà không ?

- Hôm nay trực chiều.

-  Cẩn thận đấy. Thằng nào bây giờ cũng hay bịa lý do để lang thang lắm. Cảnh giác vẫn hơn .

- Ôi dào, lão chồng tao. Cù lần lắm. Nhưng thôi nói về các lão ấy làm gì mất thời gian. Dạo này làm ăn phát tài hay sao mà nối mi liền tục thế .

-  Nỡm. Bây giờ có 27 đồng một hộp mười cặp. Hỏng đâu thay đấy .

-  Thôi thôi vào chuyện đi. Lương phở gà ta giơ bàn tay có những móng tô hồng nhạt đính cườm lóng lánh, nhưng mu loang lổ nhiều vết hình búp giáo chém chém vào không khí như đang chặt thịt gà .

- Thì đợi bà Nhã nem chạo một tí, đi đâu mà vội. Gì thì gì chị em mình là đàn bà con gái, lại cùng cánh chân đất mắt toét này phải dựa vào nhau, bảo vệ nhau chứ còn biết trông vào ai.

- Mà cái mụ Nhã cũng thật lạ. Đã hẹn như thế …

- Tôi đây, tôi đây. Gớm mấy cô dạo này cũng đổi mới gớm thật. Đúng giờ hơn cả họp phường. Dạo này chắc hàng họ tăng trưởng mạnh hay sao mà máu thế .

Chị chàng Nhã nem chạo lóe xóe bước vào. Khuôn mặt bầu bình, tươi mưởi của bà nem chạo bỗng căng cứng khi nhìn bàn tay có những móng hồng đính cườm quen chặt thịt gà của Lương loang loáng lên xuống liên tục, phụ họa giọng bực bội :

- Trong cái nhóm của mình bà chị là cao niên nhất .

-  Gớm mày cứ làm như tao via lắm ấy .

-  Phải nói là chị tài nên mới chài được ông anh trẻ măng…

- Cái con này. Lão ấy nhỏ xương hóp, nên trông thế thôi. Ông ấy hơn tao tuổi rưỡi cơ đấy nên cũng ọp lắm rồi. Giá người mà cũng cho hàn the vào để ròn để dai hơn một tý thì cũng hay ra phết.

-  Khiếp. Bà chị còn phởn gớm nhỉ .

Lụa cháo lòng bật cười rung rúc, đôi mi giả thiếu chút nữa bong ra. Chụm hai ngón tay lên vừa dán nhẹ vừa lầu bầu
”rõ đồ của rẻ của ôi”, trong khi đó Lương phở gà ta sồn sồn :

-          Thôi vào chuyện chính .

Mình quả tình không biết đầu cua tai nheo có chuyện gì nghiêm trọng mà bỗng nhiên chỉ thiếu con Liệu thịt chó là coi như gần hết bọn hàng ăn của dầy phố này hẹn hò nhau ào vào nhà mình để bàn bạc ra điều quan trọng Mình nói gần hết là vì dân bán hàng có dính dáng đến ăn ở phố này còn bà Vượng tương cà. Nhưng bà này phần thì già, phần vì lúc nào cũng vênh vênh.”ông nhà tôi về hưu gần chục năm. Làm đến vụ trưởng nên ông ấy bảo dù là bán dưa cà cũng tạo ra mầm mống tư bản. Nên cấm. Gần đây tôi nói mãi, bảo bán cho vui ông ấy mới đồng ý. Chỉ có điều ông ấy dù có dỗi chết cũng chưa bao giờ vặt hộ núm cà, thái hộ mớ dưa”. Còn con ranh Thủy trứng vịt lộn nữa. Nó cũng chẳng phải đứa khó chơi gì, gặp các đàn chị  cũng ngọt ngào, ăn nói lễ phép dễ nghe chỉ có điều quán nó một tuần thì giỏi lắm mở bán được hơn hai tiếng vào sáng thứ hai sáu ngày còn lại thì bố nó ngồi bán nước hè quen gọi là năm xu nhưng bây giờ đã lên một nghìn một chén rồi. Những ngày ấy con bé đi biền biệt. Thủy trứng vịt lộn cũng mê bún chả nên mỗi khi về quảng đồ, thay quần áo là ra quán mình ngay. Mình chả hỏi con bé cũng hơn hớn “em vừa đi Hạ Long về. Nghỉ hè có khác. Dưới ấy cái gì cũng đắt. Tôm hùm những triệu rưởi một cân”. Dân phố thì đồn con này đang là gái bao hợp đồng gì đấy. Giá phù hợp là nó đi. Mình không tin lắm. Thủy trứng vịt lộn không xinh. Được cái trẻ, chân dài, da mịn. Mắt thì khỏi nói long la long lánh. Mắt ấy liếc trai thì bụt cũng đổ. Thôi thì ai làm gì  sống được thì kệ người ta.

-          Có chuyện gì thì nói đi. Lụa cháo lòng có vẻ sốt ruột dục khẽ .

-  Sao con Liệu thịt chó không đến nhỉ. Bà Nhã nem chạo há hốc mồm ngạc nhiên hỏi

-          Thì vì chuyện của nó nên em mới mời các mẹ đến đây .

-          Được rồi. Lụa cháo lòng cố nén nhỏ nhẹ.

Bàn tay hình búp giáo loang lổ của Lương phở gà ta nâng lên chém xuống:

- Nó là thế này. Thực ra con Liệu thịt chó cũng không muốn làm to chuyện. Nó chỉ mới tâm sự với tôi. Nhưng tôi thấy nó khóc sụt sùi rồi nó lo nếu vợ chồng nó bỏ nhau thì hai đứa con nó sẽ khổ. Kiểu gì thì tòa nó cũng xử mỗi người nuôi một đứa …

-          Nhưng làm sao mà vợ chồng nó bỏ nhau

Bà Nhã nem chạo kênh cặp mông chảy bè lên bồn chồn.

- Thế ra chuyện ấy có thật à ? Tôi biết ngay mà. Hóa ra mắt con này cũng tinh ra phết. Mình không nén được nói ngay .

- Nhưng vợ chồng nó đã xẩy ra chuyện gì để đến nỗi khốn khổ thế. Mà con này nữa. Đã biết rồi sao mày không nói.

Lụa cháo lòng quay sang tôi. Bàn tay của Lương phở gà ta lại vung lên :

-  Có im để tôi nói cho mấy mẹ nghe không. Cứ sồn sồn ra. Khiếp .

-  Ừ ừ, mày kể xem nào. Ghê quá thôi mất

- Nó là thế này. Tối hôm qua, con Liệu thịt chó sang nhà tôi. May lão dở hơi nhà này đi bia bọt ngay chỗ quầy thịt chó của con Liệu ấy. Nó vừa khóc vừa kể là bắt gặp thằng chồng nó đi vào nhà nghỉ với con bồ đâu như nhân viên phát hay bán thuốc gì ấy bên 108. Con này ế chồng nhưng giầu lắm.

- Bọn bán thuốc bây giờ phải biết. Vừa không bẩn thỉu, lấm lem hôi mù như mình mà lại lắm tiền. Lũ ấy với cánh bác sĩ cùng ruộc. Ai không may phải vào bệnh viện thì chắc chắn bị chúng nó luộc chín dừ. Hôm nọ bà bô chồng nhà này…

Lụa cháo lòng than thở

-  Im nghe cái Lương nó kể tiếp đã nào.

- Con Liệu trông thế nhưng cáy phải gọi bằng cụ. Phải tôi ý à, lành làm gáo vỡ làm môi. Tôi lao ngay vào bắt quả tang trai trên gái dưới thì có mà chạy đằng trời.  Rành rành ra thế mà lại bỏ về nhà sụt sùi. Hỏi thì bảo vì đi một mình sợ bọn bảo kê nhà nghỉ. Tối về nó mới tế thằng chồng. Thằng này mới đầu còn chối, sau con Liệu nói đúng quá thằng này vặc lại, thách “cô không chịu được thì cô làm đơn đi”

- Rõ là đồ chồng khốn nạn. Ăn cháo đái bát. Hỏi ở cái phố này có ai yêu chồng quí chồng như Liệu thịt chó không. Lụa cháo lòng nổi cáu .

- Đã bảo rồi, nhìn bề ngoài là biết ngay Long mắt cá trê là thằng hai lòng .

- Mình không nén nổi buột miệng. Lương phở gà ta hùng hổ .

- Đàn ông thì thằng chó nào chả cả thèm chóng chán. Làm con đàn bà phải biết giữ. Bọn chồng thích mềm thì cho mềm, thích cứng thì cho cứng .

- Tự dưng mình nhầy vào cũng khó khó. Đây lại là việc riêng nhà người ta. Mình là người ngoài, thương thì thương con Liệu thịt chó thật. Cơ mà … bà Nhã nem chạo than thở.

- Nhưng nó ngang tai chướng mát quá thể. Vả lại con Liệu cùng hội cùng thuyền nên chị em mình phải có trách nhiệm. Cái nữa, mình  làm mạnh vụ này để những thằng chồng khác nhìn vào mà tởn. Trông các bà này lành hiền thế thôi. Nhưng đừng có trêu ngươi mà thiệt

-  Vưỡn biết thế nhưng làm cách nào ? Lụa cháo lòng bần thần .

Lương phở gà ta bặm đôi môi đã nhạt lớp son nâu phớt nhẹ, cúi đầu xuống thì thầm:

-  Nó cũng như vặt lông gà ấy. Muốn gì cũng phải làm thật kĩ, cái lông măng bé nhất cũng phải nhổ. Có thế khách người ta mới tin.

-  Biết rồi. Nhã nem chạo thở dài buột miệng .

- Theo tôi. Đầu tiên cả bọn mình kéo đến nhà con Liệu thịt chó nói hết nhẽ với thằng chồng nó. Gì thì gì mình cũng phải làm thật tợn để thằng này hết cái thói giăng hoa đi. Vợ con vẫn là trên hết.

- Nhỡ thằng ấy không nghe, nó lại đuổi mình ra thì sao ? Lụa cháo lòng băn khoăn .

-  Thằng mắt cá trê dám đuổi chị em mình á. Các vàng.

-  Đuổi thì nó không đuổi nhưng nó giở bài ngoan ngoãn “tôi xin các bà về xử lý việc nhà các bà đi” có phải tẽn tò không. Mình cố gợi ra sự khó khăn xem ý Lương gà ta thế nào .

-  Tôi đã bảo đấy là sách thứ nhất. Sách thứ hai ác hơn nhưng phải công phu là dò cho bằng được con thổ tả, bồ bịch của thằng Long rồi mấy chị em mình cùng đến. Đầu tiên cứ lấy tình đàn bà con gái với nhau khuyên giải hết nhẽ đã. Nếu con này ngoan cố mấy chị em mình sẽ cho nó biết thế nào là tranh vợ cướp chồng.

- Nhỡ nó báo công an thì sao . Nhã nem chạo rụt rè .

-  Các vàng. Ba bốn chị em, mình nó lại dám à?

- Tôi thì tôi nghĩ thế này. Lụa cháo lòng nuốt khan một cái rồi hạ giọng. Có lẽ nên đến con chết dẫm kia trước. Chuyện này thì bố bảo nó cũng chẳng dám báo công an đâu vì cô nàng cũng biết làm như thế là bậy rồi . Ta cũng cứ mềm trước rắn sau cho hết nhẽ. Làm thế nào bắt con này không chỉ hứa miệng mà phải viết ra giấy càng tốt. Rằng từ nay cạch đến già không tơ vương gì thằng kia nữa. Sau đem cái giấy đó đến đưa cho thằng chồng con Liệu thịt chó. .

-  Bà này thế mà giỏi. Đúng. Đúng. Bàn tay loang lổ có những móng tô hồng nhạt dát cườm lại vung lên

- Tôi cũng thấy thế là hợp nhất. Ta chặn gốc trước rồi xử lý ngọn nó thuận hơn. Nhã nem chạo gật gù .

- Cơ mà mình đã biết nhà con phải gió kia đâu. Lụa cháo lòng căng hết mắt gườm gườm nhìn ra cửa

-  Việc ấy khó gì. Để tôi. Tôi sẽ hỏi con Liệu thịt chó. Không được thì tôi có cách. Lão chồng tôi cũng hay bia bọt với tay Long ấy lắm. Bia ngà ngà thì bọn đàn ông thích kể cho nhau những chuyện kín lắm. Tôi sẽ bảo lão nhà này dò bằng được rồi chọn ngày tốt mình sẽ kéo đến. Được chưa ?

18  ta ngày tốt

Vào đúng ngày cả cả bọn cho là ngày tốt. Lúc ấy lưng lửng chiều. Thời gian chưa mấy bà nội trợ ra mua bán. Lương phở gà ta xem ra sốt sắng nhất. Điện thoại của mình réo liên tục. Hai lần trước còn đỡ, lần thứ ba thì mụ ta gắt om lên. “Làm cái gì cũng phải có giờ giấc chứ. Đã hẹn rồi “. Ra đến đầu phố thấy Lụa cháo lòng đang nghếch mắt về phía hàng nem chạo của Nhã. Lương phở gà ta thì đang rít lên trong máy”có nhanh lên không. Để lão ấy trông cũng được”.

Ả phở gà ta vừa dứt lời thì Nhã nem chạo sồng sộc đi ra. Cái áo cổ bèo lắc lay. Mắt cười, mồm bả lả “lão cứ tra mãi đi đâu. Tao phải bảo về mới nói được. Lão nhìn tao chằm chằm rồi bặm mồm bảo. Cứ liệu hồn đấy”.”Chồng ghen thế là tốt rồi. Thế không mang xe à ?”. Lương phở gà ta hỏi giật giọng”. Nhã nem chạo cười hị hị “đứa nào đèo chị cái Thằng con lấy xe đi với bạn nó từ trưa. Đã về đâu”.”Thôi lên đây. Lão nhà này trưa hôm nay cũng điện về bảo cơ quan họp. Chắc lại bia rượu với mấy thằng bạn cũ vừa ở miền nam ra chứ chó gì. May nhà này xe cộ chả ai dính vào ai. Thôi đi đi. Bà lên đây vậy. Khiếp, lại bôi cả nước hoa đấy à ? Giời nóng bỏ cha”. “Nó cũng quen đi đấy, tắm xong bao giờ cũng xịt tí”. ”Đang trưa lại tắm. Chắc con đi ,vắng nhà. Anh chị lại tí tởn chứ gì”. Lụa cháo lòng tít mắt”.”Vợ chồng phải thế chứ. Chả bù lão nhà này. Cứ dửng dưng như không. Chắc công việc cơ quan”. “Cẩn thận đấy”. Tự dưng mình buột miệng trêu Lương phở gà ta. “ Tao dính một cái cứ gọi là phăng luôn. Nhưng thôi. Lên xe, nổ máy đi. Bám sát xe tôi vào không lạc đấy. Chỗ nhà con ở … ”. Ba chiếc xe máy rung lên chở bốn ả bán đồ ăn lướt trên đường. Dừng lại một chỗ đèn đỏ, rồi lại thêm ba cái ngã tư, một cái ngã ba, rồi ngoặt vào một ngõ nhỏ ngay cạnh quầy bia vào giờ này chỉ có lờ phờ mấy gã còn sót lại từ trận bia trưa. Chiếc wêi tàu xanh nhạt của Lương phở gà ta von vót đi trước. Con mẹ quả là tài luồn lách. Mình vừa đi đến quảng giữa ngõ thì  cô ả đã khuất sau dẫy tường ngõ. Mình đang sợ mất hút thì bất ngờ xe Lương phở gà ta quay lại. Đằng sau xe, bà Nhã nem chạo túm chặt lấy vạt áo mụ Lương . Lương phở gà giơ tay làm hiệu cho mình và Lụa cháo lòng dừng lại “Gì thế ?”.Lụa nhanh mồm hỏi . ”Tao cũng chẳng hiểu nữa đang đi thì nó vòng lại “. Nhã nem chạo lào thào. Lương phở gà ta tắt máy, mặt lầm lầm. Bàn tay loang lổ giơ ra. “Bây giờ các bà cứ đứng đây. Bốn chị em mình nên chẳng việc gì phải sợ gì hết. Để tôi vào, nếu đúng xe của lão chó chết ấy thì cùng ập vào. Ba mặt một nhời có mà chạy đằng trời, chối bằng mắt. Họp à, họp gì mà lại…”. “Nhưng mà cái gì thế ?’ Nhã nem chạo có vẻ hơi nhát hỏi khẽ. Lương phở gà ta không nói, đút chìa khóa vào túi sau quần bò rồi phăm phăm rẽ vào căn nhà đang mở cửa. Một chiếc ôtô con biển số 45 nép dưới bức tường đối diện, trong nhà có gần chục chiếc xe máy xếp hàng. Mình ngước lên và nhận ra tấm biển đỏ nhạt viền vàng “nhà nghỉ Yên Bình. Có chỗ cho ôtô”…

LTG: Tập ghi chép của cô bún chả đến đây là hết . Không hiểu là vô tình hay cố ý . Nếu đây là sự chủ định thì  cô bún chả quả là một nhà văn đã biết xử lý thành thạo thủ pháp gây tò mò, hấp dẫn cho người đọc. Tôi cũng không thoát khỏi sự cuốn hút của câu chuyện vì thế nên trưa hôm sau dù không muốn ăn bún chả lắm tôi vẫn ra hàng. Khi tôi hỏi đoạn tiếp cô bún chả toét cười .”Cháu cũng viết được hơn một trang nhưng tay chồng nhà cháu tối hôm kia đi về thấy cháu hí húi viết, nổi cơn ghen. Chưa biết đầu cua tai nheo gì đã rằng lấy xé nát . Tí nữa chú cho cháu mượn lại để cháu phô tô cho nó xem, không lão ấy cứ nghi nghi ngờ ngờ. Sau lúc tỉnh tay chồng cháu cũng hiểu ra. Cháu còn bảo chỗ viết ấy nếu chú nhà văn cho in còn được cả tiền, bét nhất cũng ba trăm. Tay chồng cháu ân hận lắm hỏi, thế còn nhớ mà viết không “. Cháu cười bảo vô tư đi. Chỗ cháu viết àm thằng chồng cháu xé ấy cháu kể đúng là xe của tay chồng Lương phở gà ta thật. Chúng cháu tuy cáy nhưng cậy đông cũng ùa vào. Con mẹ kia lạy như tế sao”.”Thế  còn chuyện nhà Liệu thịt chó thế nào rồi ?”. “Mấy hôm nay hình như hoà hoãn rồi. Chồng nó xuống nước xin nó. Con Liệu trông thế  cũng thương người. Nó vừa ở đây lúc nãy, nó bảo”vì hai đứa con nên đành nhắm mắ”t. Thằng chồng nó không biết có phải biết ân hận hay không mà mấy hôm nay toàn đứng hàn, chặt thịt chó bán cho khách. Lúa nãy lại mang cả xe ra đón con Liệu về. A, chú ăn chả riêng hay chả lẫn như mọi khi. Chú uống bia nhé. Chú đọc tài thật đấy. Chỉ khổ cho mấy đứa con nhà Lưỡng phở gà ta. Mấy hôm nay ăn vạ ăn vậ . Cơm không nấu mà hàng quán cũng không thấy mở”.”Căng thế kìa “.Tôi hỏi nhỏ .”Chứ sao nữa. À chú này nếu chú cho đăng thì đăng báo An Ninh hay công an gì đấy, báo ấy cháu và cả chồng cháu hay đọc các vụ án lắm. Khi đăng chú làm thế nào không có mấy con bà cô đọc được thì ….”.  “Đổi tên chứ gì”.Tôi tủm tỉm. “Đúng rồi, chú tài thật đấy. Nhà văn có kháC. Chúng nó cáu lên thì mất bè mất bạn chú ạ “….

N. H

Công cụ Tìm Kiếm..

TIN MỚI ĐĂNG

Hình ảnh
Trân trọng kính mời toàn thể hội viên Hội Nhà văn Hải Phòng tham dự chương...
Hình ảnh
"Rõ ràng - ông tự nhủ - Hoàng đế cùng Tygelinux định dùng nàng cho một buổi...
Hình ảnh
Đêm anh đi, biển lặng im ắng nhưng lòng tôi lại dậy sóng, từng con sóng nhỏ...
Hình ảnh
VHP: Nhân ngày NHÀ GIÁO VIỆT NAM giới thiêu với bạn đọc một truyện ngắn mà...
Hình ảnh
Tuổi thơ, trò vui ngày đi học của học sinh hoàn toàn bị mất dưới sức ép ...
Hình ảnh
Hà Nội trong ta biết mấy thiêng liêng Khát khao gió trong xạc xào ngô bãi...
Hình ảnh
  Lời dịch giả: Phạm Vũ Thịnh Truyện ngắn nầy ra mắt người đọc năm...
Hình ảnh
Ngày 21/11/2017 tại TTVHTT quận Lê Chân, Hội những người yêu dân ca Quan họ ...
Hình ảnh
- Trước khi con thực hiện đúng ước vọng của vua cha, con muốn có ba chiếc...
Hình ảnh
ĐẤT VIỆT TRỜI NAM (Chương 50) Đan Thành Vụng Đa Mỗ Trần Toàn chém tướng...
Hình ảnh
Vanhaiphong.com: Huyền Minh gắn bó với mảnh đất Hà Giang và những vần thơ chị...
Hình ảnh
Nhà Xuất bản Hải Phòng vừa cho ra mắt độc giả tập thơ “Nhịp cầu Đất...

THỐNG KÊ TRUY CẬP

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm nay6643
mod_vvisit_counterHôm qua10843
mod_vvisit_counterTất cả8853235
Hiện có 499 khách Trực tuyến