Gã và nàng - Truyện ngắn của Lê Hứa Huyền Trân

Gã đang nghĩ về nàng. Chắc giờ này nàng đang trong vòng tay của một gã béo phệ nào đó, nhưng ít ra, có lẽ nàng sẽ được ấm áp chăng? Những căn phòng đầy đủ tiện nghi hoặc những kì nghỉ xa hoa nào đó, mùi nước hoa sực nức, tất cả cuộc sống của nàng đối với hắn đều là những thứ xa xỉ phẩm.

Gã đốt vội điếu thuốc rồi ra hiên ngồi nhìn những hạt mưa đang rơi ngày một nặng hạt, mái nhà dột khiến vài giọt mưa rơi trúng đầu hắn, rồi va phải điếu thuốc hắn đang hút làm nó tắt ngấm, gã bật lửa đốt lại mấy lần nhưng thuốc ướt chẳng cháy nổi. Bực mình, gã chửi thề vài tiếng, rồi đằng hắng:

-   Khéo cả ông trời cũng ghét thằng này !

Nói xong, gã khẽ run người vì lạnh. Cơn gió cuối năm thồi phù phù vào mặt gã, còn gã thì cứ ngồi lì ở đó như trêu ngươi nó khiến nó bực mình thổi từng cơn mạnh hơn. Gã vội co người lại rồi quay qua quay lại một hồi cố tìm trong ngóc ngách nào đó một mẩu thuốc cơ hồ chưa ướt. Tính gã hay vứt đồ lung tung, thế nào chả ra một mẩu. Vừa thoắt nghĩ ấy mà ra thật, chỉ còn một mẩu nhỏ xíu rít chừng một hơi là hết, nhưng nó là tất cả với người đang lạnh như gã lúc này. Gã rít một hơi như chực nuốt luôn điếu thuốc rồi nhả khói bay thành vòng tròn qua mái:

-  Trời lạnh mà cứ có điếu thuốc là khoái.

Bây giờ thì gã cô đơn đến độ nói một mình cơ đấy, vậy mà trông gã khoái chí lắm cứ như bắt được vàng. Ngoài sân, mấy chiếc rọ gà bay tứ tung, mấy con gà kêu oai oái như bị chọc tiết trong khi chúng ở với nhau và ở trong một cái chuồng được gã gia cố trông còn ấm hơn cả cái căn chòi nhỏ của gã. Chúng thật là học đòi. Gã kéo vội mảnh áo lại, lạnh nhưng gã nhất quyết không vào nhà, cứ ngồi lì ở đấy. Có lẽ, cơn lạnh ngoài kia chẳng bằng cơn bão lòng của gã lúc này.

Gã đang nghĩ về nàng. Chắc giờ này nàng đang trong vòng tay của một gã béo phệ nào đó, nhưng ít ra, có lẽ nàng sẽ được ấm áp chăng? Những căn phòng đầy đủ tiện nghi hoặc những kì nghỉ xa hoa nào đó, mùi nước hoa sực nức, tất cả cuộc sống của nàng đối với hắn đều là những thứ xa xỉ phẩm. Nghe kể lại tưởng nàng là một tiểu thư hoặc bà chánh của một ông giám đốc nào đó, nhưng cuối cùng nàng cũng chỉ là một cô vợ bé, được các đại gia đùn qua đùn lại. Ây thế nhưng mỗi khi nói với gã, nàng luôn tự hào:

-  It ra tôi không phải như khối cô phải đứng đầy ngoài đường mới có người rước.

Nàng tự hào về điều đó, còn gã, gã lại thấy đôi mắt của nàng chứa đầy hoàng hôn trong đó.

Lân đầu tiên gã gặp nàng đã là sáu năm về trước, khi nàng còn là một cô gái ngồi co ro ở bến xe, còn gã là một tên lái xe chuyên đi chở thuê. Lúc đó gã đã bị ấn tượng mạnh với nàng vì vẻ dung dị của một cô gái chân quê. Nàng lạc đường, và chẳng hiểu sao chẳng hỏi ai, nàng lại cứ thế đi thẳng tới hỏi gã, có lẽ vì thấy gã đang nhìn nàng. Nàng không thấy vẻ băm trợn bề ngoài của gã, mà theo nàng nói sau này:

-   Tôi chỉ thấy vẻ tử tế trong mắt anh.

Hay thật, lần đâu tiên có người nói gã tử tế. Thế nhưng chỉ mấy tháng sau gặp lại, gã đã thấy nàng trong vòng tay của một ông già tưởng chừng như cha nàng, nàng đánh phấn son môi rậm ri, váy ngắn cũn cỡn và thi thoảng cái lão già nua đó lại xoa xoa lên đùi nàng. Nàng thấy gã nhìn nàng, có chút bối rối nhưng nàng vội chỉnh lại ngay bằng nụ cười thương hiệu. Sau này nàng nhờ người tìm gã, khi gã hỏi nàng làm gì, nàng chỉ trả lời :

-  Làm vợ bé. Còn anh?

-   Chở những người như cô.

Nàng đặt hàng chở thuê của gã dài kì, trông gã cứ như tài xế riêng của nàng, khi nàng cần tới nhà của ai đó nàng lại điện thoại gã. Lâu dần, nàng bảo gã kí hợp đồng với nàng, làm tài xế riêng cho nàng để khi nàng vời thì gã tới, chẳng phải bận như khi gã đang dở một cuốc xe. Tiền nàng cho gã không thiếu, nhiều đến nỗi đôi khi gã bật cười “ Mình có khác gì một thằng sống bằng thân xác của cô ta”, khi những đồng tiền ấy cũng bằng thân xác nàng đổi lại. Mỗi khi rảnh, khi không bận trong một mối quan hệ nào đó, nàng lại tìm tới nhà gã, chỉ để ngồi cạnh gã hút thuốc, ngày đầu nàng còn ho khù khụ, sau, dần quen, nàng hút còn nhiều hơn cả gã. Gã phải rầy:

-   Người đầy mùi thuốc chả thằng cha nào ưa.

-   Anh quan tâm người khác nhưng không biết cách ăn nói lắm nhỉ?

Gã chẳng nói gì, nàng hay nói gã là người đầu tiên nàng gặp nơi đất khách và cũng là người duy nhất đã giúp nàng. Gã không hỏi nhiều về thứ đã đẩy nàng lưu lạc tới chốn đường cùng này, gái quê lên phố bị lọc lừa không phải lần đầu gã thấy, chỉ là… đột nhiên với nàng, gã lại quan tâm thế thôi. Nàng không uống được rượu nhưng khi gặp một cuộc hẹn nào đó về lúc nào nàng cũng bắt gã uống cùng mình, rồi nàng khóc, nàng khóc cho thân phận mình, nàng chửi rủa một ai đó đã bán nàng vào cuộc đời tăm tối này, và khóc vì những gã mà nàng phải tỏ vẻ yêu thương. Những lúc ấy gã chỉ ngồi im, uống rượu cùng nàng rồi khi nàng say lại phải thức cả đêm canh nàng vì nàng hay sốt. Có những hôm nàng uống một mình vì gã bận, để rồi nàng chỉ để lại một dòng tin nhắn địa chỉ và gã phải tức tốc chạy đến đón.

-  Nhìn cái bộ dạng hớt hải của anh đến buồn cười. Anh quan tâm tôi lắm hả?

Nàng say khướt hỏi gã, còn gã chỉ biết cõng nàng về nhà nàng chăm lo từng chút. “ Anh đúng là bạn thân tốt nhất của tôi”, trong mối quan hệ giữa hai người, “bạn thân” liệu có phải từ quá hồn nhiên trong sáng không? Và ở cái thế giới đầy tăm tối này, một gã nghèo như gã liệu có xứng là bạn khi thấy bạn mình đang rơi vào vũng bùn không lối thoát?

Gần đây nàng hay về với vết bầm tím trên người:

-  Sao đấy?

-   Lão say. Tôi đói rồi, mua gì cho tôi ăn đi.

-   Thoa thuốc rồi hãy ăn.

Gã xót, còn nàng thích thú khi thấy gã xót. Có bận gã đi mua đồ, thấy nàng bị chận lại bởi một đám đàn bà, có lẽ là một trận đánh ghen nào đấy, nàng thấy gã nhìn, nàng lắc đầu,” tôi bị thế là đúng còn gì”, còn gã, gã im lặng đứng một bên không can thiệp. “Xong”, gã lại cõng nàng về, nàng khóc trên lưng gã, còn gã chỉ im lặng đi suốt đoạn đường thinh lặng

-  Hay nghỉ đi, tìm một nơi khác mà sống, bắt đầu lại từ đầu. Này không phải là nghề, không lâu dài được, ai cũng có gia đình của họ.

- Tôi biêt đi đâu? Ở quê ai cũng nghĩ tôi lên phố lấy chồng lập nghiệp, gửi tiền cả đống về, nay tôi về ai dung thân khi không làm ra tiền nữa?

-  Có bàn tay gì cũng làm được.

-  Ai sẽ về với tôi?

Gã im lặng, gã muốn nói là gã nhưng gã nhìn lại mình, một gã làm thuê sống nhờ bằng tiền thân xác của người con gái mình thương. Gã có tư cách gì nói thương nàng? Khi sống bằng nàng suốt sáu năm qua. Nàng cười chép miệng rồi quay đi:

-   Anh mãi là một người đàn ông nhu nhược. Từ mai anh không cần qua chở tôi nữa.

Gã không tới những ngày sau thật, gã trước giờ luôn nghe lời nàng. Đột nhiên gã thấy nhớ nàng, nhớ rồi lại thấy thương nàng. Tự nhiên, gã không ngủ được khi nghĩ tới việc nàng bị đánh và những mụ đàn bà dằn vặt nàng bỗng trở thành cơn ác mộng của gã. Gã tự dằn lòng lại, tự nhìn lại mình, lấy cái thân phận thấp hèn của mình an ủi chính gã để khỏi tới tìm nàng.

-  Tôi sẽ về với em, em đi với tôi chứ? Làm vợ tôi và về quê với tôi?

Nàng buông vội tay người đàn ông đang chực hôn lấy nàng nhìn về phía gã. Gã vẫn thế, vẫn lem luốc bặm trợn, vẫn chẳng nói được lời nào đó ngọt ngào, chỉ là gã đang đưa bàn tay về phía nàng. Tên đàn ông cạnh nàng chửi những lời gì đó nàng không rõ, nàng chỉ ngày một tiến về phía gã, nước mắt lưng tròng:

- Em thế này không sao chứ?

-  Không, tôi chỉ thấy em là cô gái mà tôi đã yêu thôi,

Gã ôm chầm lấy nàng trong vòng tay nhưng khác hoàn toàn so với vai trò trước kia. Tại sao gã lại không sớm dành lấy hạnh phúc của mình mà chỉ vì những lo sợ viển vông làm gã phải mất từng ấy thời gian mới can đảm? Đột nhiên gã thấy trong lòng thanh thản lạ, cả gã, cả nàng, ai cũng có quyền được yêu thương mà, chẳng phải sao?

L.H.H.T

Công cụ Tìm Kiếm..

TIN MỚI ĐĂNG

Hình ảnh
Pha và Ny là con của cô lao công trước kia làm ở trường này, Pha được học...
Hình ảnh
Hội thảo “Tác phẩm hay - đích đến và giải pháp” do Liên chi hội Nhà văn...
Hình ảnh
Mới đây Hội Nhà văn Hải Phòng vừa tổ chức chương trình Bàn tròn văn chương...
Hình ảnh
Để diều mẹ bay lên được thì phải “chạy mồi”. Lúc này, người cầm dây...
Hình ảnh
Từ chiều tối Thứ Sáu - ngày 14 và sáng Thứ Bảy - ngày 15/9/2018 (tức mùng 5 và...
Hình ảnh
Nhưng tình hình cũng đã rõ. Đâu đâu cũng nghe đồn rằng phe công nhân đang...
Hình ảnh
– Cô nhầm rồi! Thần trừng phạt lại nói. – Anh ta đã chết quá sớm. Sống...
Hình ảnh
Do đó, sự nhầm lẫn như đã nói trên là rất dễ hiểu và theo tôi, tác giả ...
Hình ảnh
- Tôi không biết lấy ggì đền đáp ơn anh. Hôm qua chúng tôi làm lễ thành hôn...

THỐNG KÊ TRUY CẬP

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm nay1037
mod_vvisit_counterHôm qua6869
mod_vvisit_counterTất cả10825435
Hiện có 190 khách Trực tuyến