Với xuân – Nhiều tác giả


Qua ngày đông tháng giá, xuân bất chợt ùa về. Tình người tưởng chừng như đang ngân lên những khúc hoan ca… Vanhaiphong.com trân trọng giới thiệu chùm thơ “Với xuân” của nhiều tác giả.

Qua ngày đông tháng giá, xuân bất chợt ùa về. Tình người tưởng chừng như đang ngân lên những khúc hoan ca… Vanhaiphong.com trân trọng giới thiệu chùm thơ “Với xuân” của nhiều tác giả.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 


 

 

 

Mai Văn Phấn
GIÓ XOAY QUANH THÂN CÂY MÀ THỔI

 

Có thể nổ tung vòm lá

Rung rẩy gốc cây

Nhưng gió chỉ lượn mòng mòng

 

Cây ngây ra nhìn

Nắng mới đẹp thế kia

Đám lá bên vườn xanh mướt

Chùm rễ mềm ra đi

 

Gió dồn dòng nhựa

Chuyển vần khắp thân cây

Bóng râm mịn màng sậm lại

Hương từ lòng trái chín lan nhanh

 

Gió biển giờ này thổi mạnh

Vần xoay tán lá bơ phờ

 

Gió khát khao ở lại

Cây thấy mình đang được cuốn đi.

 

 

Trần Thị Lưu Ly
CUỐI XUÂN

 

Xuân chầm chậm khỏa chiều tan trong nắng

Túi áo mơ hồ còn chút gió Xuân

Mây rong nhạt phố dài trôi yên ả

Đường chỉ tay mở các ngả chân thành

 

Xoan cổ tích nghiêng hương thềm ngõ vắng

Vân sắc đào chao cánh thả mùa rơi

Phía vườn xa loa kèn nhinh nhính nụ

Hương hoa thơm chín rịn với hơi người

 

Chiều thong thả mở từng trang văn ngỏ

Áo nàng Bân ấm áp đợi vai choàng

Người xa vắng sắp về bên khung cửa

Khoảng không trước nhà như chuông ngân vang…

 

 

Kim Chuông
VỚI XUÂN

 

Nửa còn đâu đó chút đông

Trong mong manh gió, trong không rõ ràng

Nửa mùa xuân đã ngập tràn

Trước hiên hoa đỏ đơm ngàn cành non

 

Bóng đông chìm cuối đường mòn

Thì đây trước mặt xuân còn đợi ta

Mình tìm mình dọc đường xa

Dễ chi mình gặp mình mà? Xuân ơi!

 

Em ta mười sáu tuổi rồi

Ham vui ôm cả đất trời mà yêu

Tuổi ta một nửa đang chiều

Hạt thơm đôi nhánh, bọt bèo đôi phen

 

Xuân đi, xuân lại về tìm

Cũ xưa, lại mới mẻ nghìn cũ xưa

Em thì tung tẩy gió mưa

Còn ta vừa gánh xuân vừa gánh ta!

Nguyễn Lâm Cẩn
LÊN HÀ GIANG

Lên Hà Giang hóa vào con ngựa

Thồ lưng em cả khối tình thơ

Leo dốc đá mòn chân Quản Bạ

Trập trùng sương giá… gõ trong mơ

 

Hóa thân vào cây ô

Em che khung trời nắng

Heo hút quanh co đường đèo quạnh vắng

Sóng sánh mình như bát rượu ngô

 

Em hóa đá nhấp nhô

Vách bám… ngôi nhà anh lơ lửng

Tạo hóa chơi trò tung hứng

Ngợp dòng Nho Quế xiết thung sâu

 

Lũng Cú leo lên đến đỉnh địa đầu

Anh từng cơn gió thổi

Em lá cờ phấp phới

Đã rưng rưng Tổ quốc nguyện cầu

 

Chờ em ngày Đồng Văn trở lại

Đem về bùa ngải chợ Khau Vai

Anh kèn lá o e… thổi mãi

Em váy xòe nắng ấm ban mai.

 

 

Đinh Thường
VIẾT TRƯỚC NƯƠNG XANH

Nắng mai sải bước triền cao

Lỗi mùa giá rét chợt hao hao gầy

Tiếng chim nao nức gọi ngày

Non xanh được thể vén mây điệu đàng

 

Tiếng thơm con gái bản làng

Dáng xuân cõng cả mùa màng lên nương

Mầm xanh hốc nắng, hốc sương

Mồ hôi đổ xuống thành hương cuộc đời.

 

Tôi đi gác gió cổng trời

Ngày qua nhặt được đôi lời nước non

Bản làng còn, đất nước còn

Bời bời nương nắng… sắc son biên thùy.

Bài viết khác

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *