Aivanho - tiểu truyết của Walter Scott (nhà văn Anh 1771 - 1832 ) Kì 15

Ta giữ lời hứa, ngay là lời hứa với một người Normanrd. Con vẫn còn chỗ đứng trong gia đình.
Ta biết con sẽ nói với ta về Rowena; nhưng xin con hãy nhớ rằng nàng còn phải để tang anh Athelstane, người ta muốn gả cho nàng làm chồng trước khi nàng có thể chọn được một người khác.

.....Ông Locksley sẽ nghĩ như thế nào về ta khi anh báo động vô ích các tay cung tay nỏ của ông ta.

- Kia kìa, ông hãy nhìn cái mũ óng ánh trong bụi cây kia. Người đội nó hẳn chẳng có ý nghĩ tốt nào, nếu không đã chẳng ẩn nấp như thế; sẽ đi đàng hoàng trên lối đi như ông con ta đây.

- Xin thề có thánh Georges nước Anh, anh nói đúng. - Người hiệp sĩ bẻ lưỡi chai mũ xuống nói.

Vừa kịp: sáu mũi tên từ bụi cây bắn ra; ba mũi trúng đích: một mũi trúng trán, sẽ xuyên thủng sọ nếu lưỡi chai mũ không kéo xuống, hai lưỡi khác vô tác dụng vì chạm phải áo giáp.

- Suỵt, Wamba, suỵt! - Hiệp sĩ áo đen vừa nói vừa đẩy con ngựa vào bụi cây, tay lăm lăm chiếc kiếm.

Bảy tên lính đối địch chờ sẵn, lưỡi mác ở thế sẵn sàng. Người hiệp sĩ không quan tâm. Mắt chàng nảy lửa.

- Các thầy, thế này là thế nào? - Chàng đàng hoàng hỏi.

- Là mi phải chết! - Bảy tên vừa hét vừa xông tới..Ba lưỡi mác đâm thẳng vào chàng nhưng nó như gặp phải đá, quằn lại.

- A! Quân khốn nạn! A! Đồ ăn cướp! - Hiệp sĩ thét lên, mỗi tiếng thét kèm theo một đường kiếm vung lên và một kẻ địch gục xuống.

Những tên khác tháo chạy ra khỏi tầm tay của tử thần dễ dàng ban cho cái chết: người bị tấn công giờ thành người tấn công. Chàng sắp sửa đuổi hết quân còn lại bỏ chạy thì một kỵ sĩ mặc áo giáp xanh từ nãy vẫn nấp ở một chỗ nay nhảy ra đánh lén. Ngọn mác của hắn đâm chết con ngựa của Hiệp sĩ áo đen. Hiệp sĩ ngã ngựa không còn cách nào khác phải dựa vào một thân cây để đối phó với những kẻ tiến lên tiếp tục trận đánh.

Tất cả sự việc trên xảy ra rất nhanh khiến Wamba đến tận lúc này vẫn còn ngây người đứng nhìn. Anh lấy lại can đảm và cầm lấy tù-và, thổi thật lâu, nhắc đi nhắc lại ba tiếng một: Wa-sa-ha!

Wa-sa-ha!... rồi chạy đến cứu người bạn đường.

Những kẻ tấn công lùi lại lần nữa, tưởng rằng có quân kéo đến.

- Mới nghe thấy tiếng tù-và đã bỏ chạy không thấy xấu hổ sao? - Chàng Hiệp sĩ áo xanh hét lên.

Lời lẽ trên kích thích bọn lâu la, chúng áp sát địch thủ của mình. Tên thủ lĩnh chuẩn bị lưỡi mác nhằm ngực Hiệp sĩ áo đen đâm thẳng, chẳng khác nào đóng đinh người anh vào thân cây.

Nhưng Wamba đoán được ý đồ của hắn; anh phi như bay đến gần hắn, nhanh nhẹn cắt được khoeo chân ngựa của hắn. Tình hình của Hiệp sĩ áo đen không vì thế đã đỡ nguỵ Chàng phải chống đỡ vất vả với năm tên địch thủ rất hung hăng, sức khỏe của chàng đã thấy suy giảm; bỗng nhiên một nắm tên vun vút bay tới các địch thủ của anh. Cùng lúc ấy, Locksley xuất hiện với một toán tay cung, tay nỏ đi theo.

Một lần nữa, Locksley phải ngạc nhiên về cái vẻ đĩnh đạc của Hiệp sĩ áo đen khi đến cám ơn anh.

Wamba đang cởi dây buộc mũ của Hiệp sĩ áo xanh; anh này còn choáng váng vì cú ngã, chân tay còn lúng túng vướng dây cương nên.không thể thi thố một hành động chống đỡ nhỏ nào.

Hiệp sĩ áo đen cùng những ân nhân của mình lại gần; mũ được nhấc lên, lộ ra một bộ mặt: Hiệp sĩ áo đen ngạc nhiên kêu lên:

- Waldemar Fitzurse! Ta đã làm gì đến nỗi nhà ngươi phải đối xử với ta như vậy?

- Richard, hãy bảo bọn chúng lui ra, tôi sẽ nói...

- Các bạn, xin các bạn hãy lui ra một chút, -Richard yêu cầu, và cúi xuống Fitzurse, ông nói tiếp, - bây giờ còn có mình ta, ta nghe đây, nói đi.

- Em ông... - Fitzurse nói.

Mắt Richard quắc lên tức giận.

- Cái gì! Quân khốn nạn! Em ta, đến mức đốn mạt thế ư? Lại muốn giết hại ta!

- Phế vị Ông anh, trị vì thay... Tôi biết thế đấy, còn bây giờ muốn làm gì tôi thì làm.

- Anh sẽ được bảo toàn tính mạng và được tự dọ - Richard dõng dạc trả lời. - Ta không phải là đao phủ. Ta chỉ lệnh cho anh phải rời bỏ nước Anh này ra đi, hẹn trong ba ngày phải ra đi, và không bao giờ... không bao giờ, nghe rõ không, được lộ ra cho ai biết em trai ta định mưu sát ta, nghe rõ không?

Rồi quay ra phía Locksley:

- Mang một con ngựa ra đây cho ông hiệp sĩ, để ông đi.

- ý tôi là muốn bắn một mũi tên cho hắn chết, - thủ lĩnh những người bắn cung nói. - Tôi không biết cái gì đã giữ tay tôi lại. Tiếng nói của ông có một sức mạnh khiến tôi phải tuân theo, như theo lệnh chủ vậy.

- Tôi là chủ và tôi có quyền buộc anh phải tuân theo, anh Locksley ạ. Tôi là Richard Coeur de Lion, vua nước Anh.

Nghe vậy, cả bọn yeomen quỳ lạy nhà vua và thề trung thành.

Thủ lĩnh của họ nói:

- Đối với tôi, các anh đừng gọi là Locksley nữa. Tôi là Robin Hood ở khu rừng Sherwood.

Thưa đức vua, tên của thần, đức vua không lạ.

Xin đức vua tha cho tội chết vì những lỗi lầm thần mắc phải khi ngài đi vắng.

- A! A! - Nhà vua kêu lên. - Ra anh là Robin Hood đấy hả! Ta đã nghe thấy tên tuổi anh; anh không những là vua của dân outlaws, mà còn là.hoàng tử của những người hay đùa. Tiếng tăm của anh đồn đến tận Palestinẹ Thôi, Robin, hãy đứng dậy. Việc anh và các bạn anh giúp tôi trị tội bọn ăn cướp ở lâu đài Frontđe-Boeuf đã đủ để anh được tha thứ rồi. Với lại, anh đã không từng nâng đỡ kẻ yếu và đánh phá tất cả bọn hiệp sĩ phản nghịch áp bức dân tộc Anh đó sao?

- Hoan hô! - Wamba kêu lên.

- à, Wamba, - Richard nói tiếp, - ta cám ơn ngươi về sự giúp đỡ quý báu của ngươi. Không có ngươi, ta đã bị Hiệp sĩ áo xanh đóng đinh bằng mũi giáo vào cái cây kia rồi. Ta khen ngươi nhanh nhẹn đúng như một anh rồ và... khen ngươi về sự sáng suốt và óc phán đoán chỉ riêng một nhà hiền triết mới có. Ngươi thổi tù-và rất tài và sau này ngươi sẽ vào đội quân đi săn của tạ Nhưng chớ có thổi Wa-sa-ha nữa nhé, nếu không tất cả bọn bắn cung sẽ bắn hết thú rừng, chim muông của ta, trước mặt ta mà chẳng nể nang gì đâu. Ta có một tay săn bắn trộm như cái ông ẩn sĩ đáng kính của nhà ngươi đã đủ lắm rồi! à mà ông ta đâu rồi nhỉ? ông ta không phải là frère Tuck nổi tiếng, tên tuổi đã bay sang tận đất Palestine cùng với tên tuổi của Robin đó sao?

- Confiteor! Confiteor! - Frère quỳ xuống lạy; ông cố nặn cho nét mặt mình có một vẻ hối cải sâu sắc. - Tôi đã được xức dầu của Đức Chúa mà lại làm ô danh Chúa. Ôi, Richard, hãy đem chặt cái tay phản Chúa nghịch đạo của tôi đi.

Nghe nói thế, Richard quay sang nhìn nhà ẩn sĩ, ông này, một tay cầm chuỗi tràng hạt, một tay cầm cây gậy lớn - cây gậy đã múa may rất tích cực trong trận đánh - lo lắng nhìn Richard, không biết rồi mình sẽ bị phạt như thế nào.

- Mong Chúa thứ cho ta không phải làm cái việc đó! - Richard nói. - Thánh Dustan sẽ nói thế nào nếu ta đi chặt tay một giáo sĩ của thánh?

Chúng ta hòa, không nợ nần nhau gì nữa nhé!

Ta đã không trả đòn ngươi rồi sao, cả vốn lẫn lãi? Còn bây giờ nếu nhà ngươi cảm thấy còn chưa được trả đầy đủ thì cứ nói với ta một câu...

Thôi, hãy đứng dậy đi nào, ta rất muốn cử ngươi đứng đầu những người lính đi săn của tạ Ta vẫn nhớ cái món patê thịt hoẵng nào đấy, thịt hoẵng ngươi bắn trong rừng của ta ấy mà...

- Xin ngài tha tội cho... tôi muốn cứ ở vậy làm ẩn sĩ. Vẫn biết ngài sẽ là chủ nhân rất tốt với tôi, nhưng ngài vẫn không thể so sánh được với thánh Dustan rất kiên nhẫn. Thánh bao giờ cũng giữ yên lặng còn ngài thì sớm hay muộn cũng kiếm cớ vì một cái lỗi nhỏ nào đó tôi có thể mắc phải... như bắn lầm một con chim chẳng hạn... Thôi, thôi tôi xin cứ để cho tôi làm ẩn sĩ.

- Được... và để cho nhà ngươi yên tâm, hàng tháng ta cho phép ngươi được bắn ba con hoẵng.

Vào lúc đó, hai nhân vật mới xuất hiện, làm cắt ngang câu chuyện. Đó là Ivanhoé và Gurth.

 

Chương 11

Nhà thờ Templestowe, nơi mà Brian de Bois-Guilbert cùng người đẹp Rebecca bị bắt đến là một lâu đài kiên cố ở giữa những đồng cỏ đẹp đẽ. Đó là nơi ông dòng templier ẩn náu, nơi ông cho là kín đáo để thực hiện ý đồ của mình. Dòng đạo ấy khi mới thành lập có những luật lệ rất chặt chẽ, nhưng sau nhiều năm tháng, những luật lệ ấy lơi lỏng mạnh khiến những người templier làm nhiều điều tai tiếng. Lúc đầu họ là những chiến sĩ ngoan cường, sau họ sống buông thả, nhiều người trong bọn họ phơi bày những hành động rất hèn hạ, xấu xa: sự keo kiệt, lòng tham giàu hám của, đầu óc báo thù gắn liền với những thú vui ăn cướp và rượu chè ăn uống bê tha.

Sự hỗn loạn đó đã gây nên một nỗi bất bình lớn; vào thời kỳ đó, người đứng đầu dòng đạo, ông Thầy Cao cả tức Lucas de Beaumanoir đã vượt biển để chính mình đến trị tội những kẻ trong dòng đạo đã không thực hiện đúng những lời hứa. Ông đề cao quá mức tinh thần kỷ luật và tỏ ra không khoan nhượng đối với những kẻ phản đạo và những người Do Thái. Khốn nạn thay cho ai bị Ông xét xử! Lời tuyên án của ông bao giờ cũng khắc nghiệt.

Vậy là Lucas de Beaumanoir đến Tem-plestowe.

Sự kiện đó gây hoang mang lớn cho những người templier trong lâu đài; họ buộc phải bỏ những thói quen xa hoa và cuộc sống buông thả. Trước mặt Thầy Cao cả, họ đóng vẻ mặt ngoan đạo, thực ra trong lòng họ chẳng có lòng tin gì. Những luật lệ trong sáng buổi ban đầu được đem ứng dụng chặt chẽ trở lại; nhiều thành viên trong dòng bị lôi ra khiển trách công khai trước công chúng.

Ông gia sư ở lâu đài là Albert de Malvoisin, anh em nhà Philippe de Malvoisin, cái tên chúng tôi đã nhắc ở đầu câu chuyện, là bạn thân của Brian và đến tận lúc này anh vẫn giấu không cho Beaumanoir biết được chuyện bắt người của Brian de Bois-Guilbert. Cô tù nhân bị giam ở một chái lâu đài và như vậy mọi người hy vọng Thầy cao cả sẽ rời khỏi Templestowe mà chẳng biết tí gì về tội ác kiạ.Isaac đến làm sụp đổ tất cả những hy vọng đó. Lão tới, tha thiết xin gặp Brian. Như đối với tất cả những người Do Thái khác, Isaac có thể bị từ chối thẳng thừng nhưng có Beaumanoir ở gần đấy chú ý, nghe thấy những than vãn của người cha khốn khổ.

- Có các thánh thần Israel chứng giám, hãy trả con gái tôi đây, trả Rebecca con gái của tôi, nó là anh sáng trong đời tàn của tôi!

Beaumanoir cho gọi ông lão lại gần; lúc đầu Beaumanoir không thể tin được làm sao Brian lại hèn hạ đến thế. Vì xưa nay ông đánh giá rất cao Brian về mặt đạo đức; chính ông muốn chỉ định Brian thay thế ông trông coi dòng đạo. Lương tâm ông trong sạch, nguyên tắc ông cứng rắn: ông cho mở một cuộc điều tra; Brian được hỏi mà không cần phải trả lời gì khác ngoài việc có thật là hắn có dẫn một cô gái Do Thái tên là Rebecca về lâu đài của những người dòng đạo templier không. Thật là một lỗi tày đình: không một người đàn bà con gái nào được phép bước chân vào nơi ở của những thành viên dòng đạo này.

Albert de Malvoisin muốn cứu vãn danh dự của bạn, nói dối là cô gái bị giam giữ là một mụ phù thủy; Brian mang về mục đích chỉ để xét xử và đem thiêu.

Beaumanoir muốn lấy chuyện đó nêu gương cho mọi người, quyết định lập tòa án xét xử ngay Rebeccạ Lệnh tức khắc được thực hiện. Mặc dầu cô gái xinh xắn một mực kêu oan, cô vẫn bị kết án thiêu sống. Cô gái khốn khổ sực nhớ mình có quyền của Chúa cho, đó là theo phong tục thời đó cô được quyền tự bảo vệ mình bằng vũ khí. Nhưng vì cô là phụ nữ nên Beaumanoir hoãn cho cô ba ngày để tìm người bảo vệ cho mình.

- Chẳng ai muốn đứng ra làm cái việc bảo vệ một cô gái Do Thái bị khép tội làm phù thủy, - Ông nghĩ. - Chẳng ai dám đương đầu với Brian, một tay thương cừ khôi nhất của những người tem-plier.

Thật vậy, Thầy Cao cả chỉ định Brian làm bên nguyên, bảo vệ cái lý ngay của dòng đạo mình.

Isaac được con gái tuồn cho một mẩu giấy nhắn tin. Lão cũng tin như Beaumanoir là không ai thèm hay không ai dám đứng ra bảo vệ cô con gái khốn khổ của mình nên lão tin cô phải chết mất thôi..Tuy nhiên, vào ngày hôm đó, những người đốn củi gặp một con người. Người đó phi ngựa nước đại qua mặt họ, một ánh lửa kỳ lạ rực trong đôi mắt anh. Họ tưởng là một chàng điên...

Trên kia, chúng ta tạm chia tay với Richard vào lúc ông gặp lại Ivanhoé, anh bạn kỳ cựu và thân thiết của mình trong những cuộc phiêu lưu của chiến tranh.

Sau khi trách mắng anh không biết giữ gìn trước khi vết thương lành hẳn, Richard cùng anh đi về phía Coningsburgh. Wamba và Gurth, theo hầu sau.

Họ nhằm đến nhà Athelstane trước khi mặt trời lặn. Một lá cờ đen to rộng bay trên ngọn tháp trung tâm báo nhà có tang. Đó là việc hiếu đối với gia đình và những người thân nhưng vào thời kỳ đó, việc tiếp đón vốn rộng rãi nên ngay những người qua đường cũng có thể vào dự lễ tang được. Đối với những người này, đó là dịp may hiếm có để được ăn uống no nệ Đối với người chết họ chẳng quan tâm, xác cứ nằm đấy trong áo quan còn gia đình nhà đám thì tha hồ chịu cảnh nhốn nháo. Trong khi Cedric và các vị kỳ mục đứng trực buồn bã quanh linh cữu trong căn buồng trang hoàng lộng lẫy thì ở ngoài, trên các sân và cả bên ngoài Coningsburgh nữa rộn lên những tiếng nói, tiếng cười do rượu vào gây nên, cái thứ rượu bia ngọt ngào mà dễ bốc của nước Anh.

Đó là cái cảnh diễn ra trước mắt Richard và Ivanhoé. Hai người khó khăn rẽ một lối đi giữa đám đông gồm những kẻ ăn mày, những binh lính từ Palestine về, những người hát rong, những phu khuân vác, những người làm trò tung hứng và tất cả những người sống nghèo khổ khác,.

Ông quan viên, người có trách nhiệm đón các khách quan trọng, tiến ra gặp hai hiệp sĩ và dẫn họ vào gian phòng đặt quan tài. Nhà vua đi trước, Ivanhoé đi sau, lấy vạt áo khoác che mặt để cho cha mình không nhận thấy trước khi Richard cho phép.

Mười hai bô lão, đại diện cho những gia đình quý tộc Saxon đứng xung quanh linh cữu. Do một sự thỏa thuận ngầm. Cedric được chỉ định làm trưởng nhóm mặc dầu ông không phải là người nhiều tuổi nhất. Ông có quan hệ mật thiết hơn với người quá cố nên việc đó không phải không ảnh hưởng đến quyết định của những người ngang hàng phải lứa với ông trong hàng.ngũ quý tộc. Vậy ông là người đứng ra tiếp đón người mà ông vẫn coi chỉ là một hiệp sĩ bình thường; ông dẫn hiệp sĩ và ông bạn cùng đi đến trước linh cữu được đặt trên một bàn thờ mới dựng không được chau chuốt lắm; những tu sĩ quỳ trên những bậc của ban thờ đang cầu kinh.

Hai hiệp sĩ nghiêng mình trước vong linh người quá cố, sau Cedric dẫn họ vào một phòng riêng dành cho những ai muốn đưa tang tuy không phải là người trong gia đình.

- Thưa ngài, - Richard nói, - tôi xin phép được nhắc lại với ngài lời hứa của ngài nói với chúng tôi khi giải thoát cho ngài.

- Ông cứ yêu cầu, tôi đã nói trước là được thỏa mãn mà, ông nói đi.

- Thưa ngài, người đứng trước mặt ngài đây là Richard, vua nước Anh.

Cedric tối sầm mặt.

- Thưa ngài, - Ông nói, - tôi biết ngài có quyền lên ngôi vua nước Anh vì ngài là người dòng dõi của công chúa Saxon, Mathildẹ Người duy nhất có quyền cao hơn quyền của ngài là Athelstane nay đã mất nên tôi công nhận ngài là đức vua của tôi. Xin ngài hãy cai trị, mang lại hòa bình và hòa hợp dân tộc ở nước Anh. Tôi tin tưởng và kính trọng ngài.

- Tôi xin cám ơn ngài đã tin tưởng ở tôi và tôi quý trọng sự trung thực của ngài; xin ngài tin chắc rằng những nguyện vọng của ngài cũng là những nguyện vọng của tôi và hạnh phúc của dân, của nước là sự quan tâm duy nhất và bất diệt của chúng tạ Bây giờ xin chứng tỏ sự hòa hợp dân tộc bằng cách ngài thứ lỗi cho người cùng đi, người bạn thân, người đã theo tôi...

- ạ, con trai tôi! - Cedric kêu lên và tiến lại gần Ivanhoé lúc này đã bỏ vạt áo che mặt xuống và quỳ gối trước cha mình. - Ta tha lỗi cho con.

Ta giữ lời hứa, ngay là lời hứa với một người Normanrd. Con vẫn còn chỗ đứng trong gia đình.
Ta biết con sẽ nói với ta về Rowena; nhưng xin con hãy nhớ rằng nàng còn phải để tang anh Athelstane, người ta muốn gả cho nàng làm chồng trước khi nàng có thể chọn được một người khác.

Nói xong, ông đỡ con trai đứng dậy và ông lui về phòng để che giấu xúc động.

Sáng hôm sau, khi ông ra ngoài phòng, những người hầu phòng Richard và Ivanhoé nói cho ông.hay đêm qua có một ông già Do Thái đến xin gặp Ivanhoé. Sau khi trao đổi với nhau một lúc, Ivanhoé rời khỏi ngay Coningsburgh cùng với ông già và Gurth. Một lúc sau Richard cũng ra đi; không ai biết gì hơn về sự ra đi bất thình lình đó.

- Chỉ có những lý do cần thiết lắm mới phải vội vàng đi như vậy! - Cedric nghĩ vậy và ông trở vào chăm nom những khâu chuẩn bị cuối cùng cho tang lễ.

Cùng vào giờ đó, hàng ngàn người tò mò chen lấn nhau xung quanh nhà thờ Templestowe.

Còn tiếp
(Kho tư liệu của Hội NVHP)

Công cụ Tìm Kiếm..

TIN MỚI ĐĂNG

Hình ảnh
Về nhé chiều mưa cho lênh loang kí ức màu xưa cũ tình thênh thang đã mấy mùa...
Hình ảnh
Từ sau năm 1945 đến nay, nền văn chương nước nhà luôn được tô đậm bởi...
Hình ảnh
  Nhìn thấy nó và hai em bên bà Lợp, cậu mừng quá, nói như mếu: -  Ối đây...
Hình ảnh
Mềnh muốn tranh cãi gì đó với Sói nhưng lại thôi. Chỉ lặng lẽ đội...
Hình ảnh
Chủ quán có ba cô con gái. Ba cô thấy ngỗng thì thắc mắc không hiểu là chim...
Hình ảnh
Nàng tới hết nhà này sang nhà khác, nhưng khi nghe tiếng chuông reo trong đêm...
Hình ảnh
Sáng 15/7 tại Làng Văn hóa Vân Tra, CLB Thơ Lục bát Hải Phòng đã tổ chức buổi...
Hình ảnh
James Joyce (1882-1941) là một tác giả nổi tiếng người Ái-Nhĩ-Lan. Người ta...
Hình ảnh
Lara sống đã hơn ba năm ở gia đình Kologrivov như sau một luỹ đá che chở:...

THỐNG KÊ TRUY CẬP

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm nay370
mod_vvisit_counterHôm qua6439
mod_vvisit_counterTất cả10405535
Hiện có 153 khách Trực tuyến