Aivanho - tiểu truyết của Walter Scott (nhà văn Anh 1771 - 1832 ) Kì cuối

Đám cưới Ivanhoé và Rowena được tổ chức linh đình ở nhà thờ York. Nhà vua và triều đình đều có mặt. Lãnh chúa Saxons và Normanrd đứng sát bên nhau. Những người này đã đoán một kỷ nguyên công bằng đã được mở vì có Richard trở về. Những người kia thì hiểu rằng dưới triều đại hiện nay, uy thế của nước Anh sẽ phải đặt trên những tham vọng cá nhân.

Cảnh diễn ra phải hiếm lắm mới kéo dân làng xung quanh đến xem đông như vậy. Đấy là nơi có sự phán xét của Chúa, là cuộc đấu tranh về mặt công lý nó quyết định cho Rebecca phải chết hay được giải phóng.

Nơi xét xử lập trên một khu đất có hàng rào bao quanh. Những nhà sạp rộng rãi dựng lên cho mọi người đến xem các thầy templier múa võ.

Phía đông, đặt một chiếc ngai cho ông Thầy Cao cả và kê các ghế ngồi cho các thầy có chức vị và các hiệp sĩ. Cờ hiệu của dòng đạo Temple phấp phới bay trước gió.

Phía tây, chất sẵn một đống củi có một cái cọc lớn để trói người bị xét xử.

Trong khi những người tò mò đến xem trao đổi với nhau về vụ án thì chuông nhà thờ Saint Michel bên cạnh lâu đài rung lên báo hiệu buổi lễ khủng khiếp sắp bắt đầu. Cầu treo được hạ xuống, cánh cửa lớn được mở rộng và đám rước đi ra, đằng trước có sáu kèn tơ-rông-pét thổi.

Sau đến một hiệp sĩ mang cờ xí, các thầy dòng chức sắc và các hiệp sĩ. Cuối cùng là Thầy Cao cả cưỡi con ngựa rất đẹp và Brian de Bois-Guil-bert mặc áo chiến cùng với hai giám mã.

Mọi người đổ xô về xem mặt Thầy Cao cả, người reo rắc kinh hoàng trên đường mình đi và nhìn Brian de Bois-Guilbert, người bảo vệ, nhà biện hộ số một của dòng đạo và là tay thương giỏi nhất của những người templier. Trông mặt Brian rất xanh xao. Dáng anh đi trông hùng dũng và cương quyết nhưng những người đi xem thấy anh, họ có cảm giác sợ hãi và ghê tởm.

Đám rước còn có hai cha đỡ đầu Brian, không đeo vũ khí và mặc áo trắng. Rebecca, người bị đem ra xét xử có lính đi kèm thì bước chậm rãi. Tư thế cô trông rất đàng hoàng; tuỵnhiên trong mắt cô có một ánh thảng thốt. Có người nào đứng ra bảo vệ chính nghĩa cho cô không? Nhìn thấy đống củi, người cô run lên.

Đi sau rốt là các frère làm các tạp vụ.

Khi người nào về chỗ người nấy và cô gái bị buộc tội được dẫn đến ngồi trước đống củi, trên một chiếc ghế sơn đen, thì kèn tờ-rông-pét thổi báo hiệu cuộc xét xử bắt đầu. Sau khi bản án được đọc, Brian đồ chiến gọn gàng bước lên sàn đấu.

Beaumanoir hỏi to cô gái:

- Ai là người bảo vệ cho cô?

- Theo quy định trong phán xét của Chúa thì tôi được lui lại mấy tiếng chờ người biện hộ.

- Cô gái Do Thái trả lời. - Vậy ông cho tôi hạn định ấy, sau không có ai đến nữa, tôi xin chịu hình phạt của Chúa. Có điều tôi là người vô tội, xin ông đừng đổ oan cho tôi.

Khi người ta lên trình lời đáp của Rebecca với Thầy Cao cả thì ông gia hạn cho sáu giờ theo quy định của việc xét xử.

Hai tiếng đã qua mà không thấy ai xuất hiện.

ý kiến chung của mọi người là cô gái sẽ chẳng tìm đâu ra chàng hiệp sĩ chịu đứng ra biện hộ cho cái nghĩa của một mụ phù thủy. Tuy nhiên, nói chung, thiên hạ rất ghét các hiệp sĩ templier; mặt khác cô gái bị khép tội lại rất đẹp và cô trả lời rất duyên dáng nên ai cũng mong cô thắng cuộc và Thầy Cao cả phải bẽ bàng.

Giờ thứ ba sắp điểm thì nghe thấy những tiếng reo: "Đã có người, đã có người!"...

Thật vậy, một hiệp sĩ vũ trang từ đầu đến chân lao vút tới như một cơn lốc; chắc anh phải chạy trên một khoảng đường dài vì ngựa của anh sùi đầy bọt mép. Một quan tuyên cáo chạy ra hỏi tên, chức vị và lý do đến, được anh dõng dạc trả lời:

- Ta là Ivanhoé, con trai nhà quý tộc Cedric; ta đến bảo vệ bằng giáo, bằng gươm cho chính nghĩa của Rebecca, con gái ông Isaac, bị khép tội oan uổng. Ta lên án Brian de Bois-Guilbert về tội cướp bóc, dối trá và bắt cóc; ta thách Brian ra đọ sức với tạ Ông Thầy Cao cả có dám cho ra không?

Beaumanoir quay ra hỏi Rebecca:

- Bị cáo, cô sẽ trả lời. Cô có nhận hiệp sĩ này bảo vệ cho mình không?

- Tôi đồng ý, - cô gái trả lời, cảm kích vì nghĩa cử của Ivanhoé nhiều hơn là lo sợ mình bị cực hình. - à mà không, tôi không thể nhận.được vì hiệp sĩ đây bị thương, vết thương chưa lành hẳn... chàng sẽ thua mất, chàng sẽ phải chết vì tên templier bần tiện kia... Lạy Chúa! Lạy Chúa!... Chúa đến cứu con.

- Hiệp sĩ Ivanhoé, - Beaumanoir nói tiếp, -bị cáo nhận anh làm người biện hộ. Có điều tôi mạn phép nói rằng thể trạng anh kém lắm. Vì lương tâm bắt buộc, tôi phải cảnh báo anh không đủ sức ngồi vững trên lưng ngựa... thế mà anh lại muốn đánh nhau!

- Chúa sẽ giúp tôi, - con trai ông Cedric trả lời. - Chúa là sức mạnh của tôi, Chúa sẽ giúp tôi chiến thắng.

Bạn đọc đã biết Isaac chạy đến nhờ vả Ivan-hoé hay cứu vớt con gái mình; mặc dầu anh có thành kiến dân tộc và không ưa gì những người Do Thái, nhưng anh có món nợ phải trả với người con gái đã có lòng cao thượng săn sóc giúp đỡ anh sau trận đấu ở Ashbỵ Mặc dầu vết thương của anh chưa lành hẳn, anh vẫn nhảy lên ngựa, chạy đến cứu cô gái gặp nạn. Vả lại, nhiệm vụ của anh không phải là trừng phạt Brian hay sao?

Sau khi Thầy Cao cả chấp nhận cho Ivanhoé lên đấu, hai địch thủ bước lên sàn đấu. Các khán giả yên lặng, nín hơi vì lo sợ. Giây phút thật khủng khiếp vì sắp đến sẽ có người phải chết.

Brian, mắt nảy lửa, thét lên:

- Hỡi thằng chó Saxon kia, mi sẽ phải chết.

- Tên templier kiêu căng kia, - Ivanhoé trả lời, - mi đã quên hai lần bị ngọn giáo của ta quật ngã sao? Mi hãy nhớ trận đấu ở Acre và ở Ashby! Mi hãy nhớ lời mi thách ta ở lâu đài Rotherwood! Rồi mi sẽ biết mi có lấy lại được danh dự đã mất không.

Rebecca quỳ xuống, chắp tay cầu trời, khấn Chúa, nếu không bảo toàn được mạng sống cho nàng thì ít ra cũng che chở cho chàng hiệp sĩ dũng cảm kia được sống, chàng mất sức làm vậy mà vẫn đến cứu nguy cho nàng như thế đấy.

Kèn tơ-rông-pét thổi, báo hiệu cuộc đấu bắt đầu; hai địch thủ lao vào nhau. Ngọn giáo của thầy dòng Brian dễ dàng chế ngự được đối phương chưa bình phục hẳn. Ngựa của Ivanhoé mệt vì đã phải chạy một đoạn đường trường, ngã lăn xuống đất, kéo theo kỵ sĩ. Thế là hết, chàng hiệp sĩ bảo vệ cho Rebecca sắp thất bại. Tuỵnhiên anh đứng dậy được ngay, rút gươm lăm lăm trong tay, chờ Brian... nhưng tên này, mới bị cái va chạm đầu tiên của đối thủ, vẫn đứng yên...

Một lúc sau, người hắn chúi dần xuống cổ ngựa rồi lăn bịch xuống đất.

Các quan tuyên cáo vội chạy ra đỡ; họ tháo mũ của Brian ra... Mặt thầy dòng xanh như tàu lá; mắt mở trừng trừng nhưng hồn đã mất. Hiệp sĩ Brian de Bois-Guilbert chết vì chứng ngập máu.

Ivanhoé thắng cuộc và trong khi người ta trả lại tự do cho Rebecca, quần chúng hô vang:

- Hosanna! Ivanhoé vẻ vang... Đó là phán xét của Chúa.

Lúc đó, một toán đông người tiến vào đấu trường, đi đầu là một kỵ sĩ thân hình cao lớn, mặc áo giáp màu đen.

Ivanhoé nhận ra đó là vua Richard, ông bạn chiến đấu của mình.

- Chậm rồi, - nhà vua kêu lên, - chậm quá mất rồi! Ta đến thì công lý đã lập xong. Tên hiệp sĩ phản nghịch này đáng lẽ phải do tay ta trị tội chứ không phải tay ngươi.

- Chính Chúa trời đã phạt hắn. - Ivanhoé một tay giơ lên trời nói.

Đến tận lúc ấy, ông Thầy Cao cả rất ngạc nhiên và tức giận thấy những kỵ sĩ nọ tiến vào đấu trường. Sau cùng, ông thét:

- Các hiệp sĩ! Sao dám cả gan tiến vào đây?

Táo tợn thế, ai cho phép?

- Phép nhà vua trị vì đất nước của Người, chứ còn ai. - Richard hất vành mũ lên trả lời.

- Nhà vua không có quyền đối với dòng đạo của Beaumanoir.

- Ta, nhân danh Richard Plantagenêt buộc ngươi phải rời khỏi đất nước ta cùng với các hiệp sĩ ngoại bang thuộc dòng đạo nhà ngươi. Người Anh có quyền tự do trên đất nước họ, không ai được can thiệp. Còn Malvoisin, ngươi hãy chuẩn bị chịu chết cùng với em ngươi là Philippe Malvoisin.

Beaumanoir có thể chống đối lại nhưng hắn nghĩ rằng hậu thế sẽ lên án hắn và đổ lỗi cho hắn chống lại nhà vua.

- Tôi sẽ kiện lên tòa thánh ở Rome, - hắn kiêu hãnh trả lời. - Giáo hoàng sẽ xét trong hai chúng ta ai là người lộng quyền.

- Được, nhưng nhà ngươi phải nhớ rằng ta chỉ bảo vệ sự thống nhất của nước Anh chống.lại cái bất hòa và chia rẽ. Lỗi lầm nào là to lớn nhất? Thu quyền lại của một dòng đạo hay thực hiện thống nhất tổ quốc của những người Anh đích thực và đuổi ra khỏi đất nước những tên bạo loạn hay những tên hiệp sĩ ăn cướp chuyên đi tống tiền các thần dân của ta.

Các tín đồ dòng templier lầm bầm tức giận; tay họ đã sờ vào chuôi kiếm sẵn sàng chiến đấu và trả thù vì bị xúc phạm. Nhưng Thầy Cao cả nhận ra Richard nói những lời cứng rắn nhưng đúng và có cơ sở. Ông thầy bộc trực đó không muốn bênh vực một cái nghĩa mà những sai lầm của các thành viên đã làm cho hoen ố. Ông ra hiệu cương quyết không cho những người hăng hái nhất được nói nữa và hạ lệnh rút lui.

Trong lúc nhốn nháo đó, Rebecca nằm trong vòng tay bố đang khóc vì sung sướng.

Cô gái rất xúc động không thể nói nổi một lời. Cô khóc nức nở còn ông bố, tràn ngập vui sướng, cố nói vài lời cho con hoàn hồn.

- Rebecca, kho báu của bố, ánh sáng của bố!

Con gái yêu, bố đang đứng cạnh con đây... con đã được trả lại cho bố già này. Ôi! Xin trời gia ân cho chàng hiệp sĩ dũng cảm đã cứu con. Đi, con đi, cha, con cùng chạy đến cám ơn chàng, quỳ xuống lạy chàng đi. Sự che chở của Chúa đối với chàng là vĩnh cửu!

- Cha ơi! Con không thể làm được. Con lạy cha, cha con ta phải chạy khỏi ngay chốn này đi.

- Rebecca khẩn khoản nói.

Người cha nghe theo lời con gái chạy khỏi chốn đau thương đó. Nhưng ông không hiểu làm sao cô gái sợ. Tại sao không cám ơn người cứu mình?

Chao ôi! Bởi vì Rebecca yêu Ivanhoé. Hoàn cảnh của cô lúc này, cô sợ không thể giấu nổi tình cảm đó mà sẽ bộc lộ cho chàng.

Một lát sau, ông già Do Thái hể hả vì đã nghe theo con gái. Đúng như đặc tính của giống nòi, ông thường để lẫn những tình cảm biết ơn với những ham muốn kiếm lời và nỗi sợ mất của.

Ông già cho vay lãi này nghĩ rằng Ivanhoé là người thân cận của vua Richard và Người đã biết được chuyện ông giúp đỡ tài chính cho hoàng tử Jean, thì nhà vua không căm giận hành động này sao? Thế nào thì thế, đi vẫn là hơn; ông sẽ không phải xuất vốn cho vay là một đòi hỏi khó mà từ chối được với ông vua hợp pháp của nước Anh này. Đi vẫn là hơn, từ giã cái xứ sở ít mến.khách với dân tộc ông đây và đến ngụ cư ở một đất nước khác khoan dung hơn.

- Quốc vương Richard muôn năm! - Dân chúng hô vang. - Richard Coeur de Lion muôn năm!

Trong khi các tín đồ dòng Temple khoác áo ngoài màu trắng rộng có chữ thập đỏ chói xa dần thì những người khác xếp thành hàng ngũ chặt chẽ tiến vào; họ mặc đồ xanh và người nào cũng đeo một cây cung. Đi đầu là Robin Hood và frère Tuck.

- Quốc vương Richard muôn năm! Hãy tiêu diệt bọn templies! Tiêu diệt quân thù cướp nước!

Chúng tôi thấy cần phải nói thêm vài lời trước khi đánh dấu chấm hết cho câu chuyện này.

Richard tiến về York không gặp bất cứ một cuộc kháng cự nào. Khắp nơi, ông được dân chúng hoan hô như một vị cứu tinh. Ông tha tội cho ông em và cho ông quay về nước Pháp để trước nhất làm dịu sự phẫn nộ và tức giận của các hiệp sĩ Anh muốn đưa Jean ra tòa xử ông về tội phản bội và phản nghịch.

Maurice de Bracy được đưa qua biển về phục vụ các ông hoàng Pháp: Philippe và Albert de Malvoisin bị xử về tội phản quốc. Fitzurse bị đi đày và chết ở đấy.

Vài tuần lễ sau khi Richard lập lại ngai vàng, Cedric được vời vào triều. Ông không còn thành kiến với nhà vua nữa và nhận hợp tác với Richard Coeur de Lion thực hiện thống nhất đất nước.

Đám cưới Ivanhoé và Rowena được tổ chức linh đình ở nhà thờ York. Nhà vua và triều đình đều có mặt. Lãnh chúa Saxons và Normanrd đứng sát bên nhau. Những người này đã đoán một kỷ nguyên công bằng đã được mở vì có Richard trở về. Những người kia thì hiểu rằng dưới triều đại hiện nay, uy thế của nước Anh sẽ phải đặt trên những tham vọng cá nhân.

Từ đó, hai dân tộc đoàn kết với nhau như một.

Vài ngày sau ngày hội đua ở Templestowe, lady Rowena tiếp Rebecca đến thăm; cô đến để cám ơn Ivanhoé đã giải thoát cho cô và chào từ biệt anh. Cô và cha cô sắp rời nước Anh sang sinh sống ở vương quốc Grenadẹ Cô gái Do Thái nói thêm cô sẽ dồn sức giúp đỡ những người nghèo khổ.

Có cần phải nói thêm rằng Gurth và Wamba sống gắn bó với gia đình trẻ Ivanhoé nữa không nhỉ.

Cuộc sống của vợ chồng Rowena được yên bình và hạnh phúc. Ivanhoé nhận được thêm nhiều ân huệ của Richard và lập được nhiều công trạng hiển hách.


Đến đây kết thúc câu chuyện vì như dân gian thường nói những người sung sướng thì không có chuyện phải nói.


Hết


Công cụ Tìm Kiếm..

TIN MỚI ĐĂNG

Hình ảnh
James Joyce (1882-1941) là một tác giả nổi tiếng người Ái-Nhĩ-Lan. Người ta...
Hình ảnh
Lara sống đã hơn ba năm ở gia đình Kologrivov như sau một luỹ đá che chở:...
Hình ảnh
Bà nội đã ngoại bẩy mươi! Điều đó thấy rõ trước hết là việc bà không...
Hình ảnh
Trong chiếc áo vét tông dài, đôi ủng nam, đôi bàn tay chai sần, khiến ta liên...
Hình ảnh
Thêm một mùa cải vàng bên bờ sông nở rộ. phố đông hơn vào ngày ai đó đều...
Hình ảnh
Sáng hôm sau, Toàn đến. Toàn bảo sáng mai mới mượn được xe đạp đưa tôi ...
Hình ảnh
Sáng 10/7 tại Trung tâm Văn hóa huyện Kiến Thụy, CLB Thơ Dương Kinh đã tổ chức...
Hình ảnh
Bé thôi cười, mi chau Tay sờ then khe khẽ Đột ngột nâng cửa cao Cho mày bay...
Hình ảnh
Bác Macken, người chuyên lo quét dọn sân xướng và canh cổng, được chủ trao...

THỐNG KÊ TRUY CẬP

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm nay4730
mod_vvisit_counterHôm qua3491
mod_vvisit_counterTất cả10385431
Hiện có 199 khách Trực tuyến