Tả tơi – Truyện ngắn của Nguyễn Hồng Nhung (Budapet - Hung ga ri)

Anh đã bước ra khỏi nơi ấy, bằng cách nào anh không nhớ. Một điều gì đau nhói chờn chợn trong anh. Hình chiếc áo bị đâm tả tơi của Thần bao phủ lấy anh. Anh thấy mình câm lặng.

Để anh nói em nghe, đó là một buổi chiều nắng sáng như ban mai, hoặc nơi đó không có buổi chiều, nơi không có hoàng hôn và kết thúc, nơi bất tận hào quang và vô lượng an lành. Anh gặp một vị thần già cả, dù nét mặt rất trẻ trung. Thần nhìn anh chậm rãi, đôi mắt rất mệt mỏi. Anh cũng không hiểu tại sao anh biết ông là một vị Thần.

- Thưa Đấng Vô Danh ngự trị miền không tắt nắng, vì sao bàn tay Ngài to lớn và nơi áo Ngài tả tơi? Vì sao đôi mắt Ngài quá buồn khi miệng Ngài cười? Vì sao Ngài đã già khi gương mặt còn trẻ? Vì sao mặt trời nơi đấy không tắt nắng mà an lành trong Ngài đã tắt?

Thần nhìn anh một thoáng. Đôi mắt Thần rất đẹp, óng ánh màu cát bỏng.

- Này người trai trẻ, anh đến từ nơi kẻ phàm trần gọi Thần linh bằng dục vọng, người thông minh vì so sánh với người khác, kẻ ác độc giả dối được ngợi ca trước người công chính thật thà.

Này người trai trẻ, bàn tay ta dùng để nâng đỡ những sinh linh lầm lạc, vì thế khi ta còn ở đây ta còn nâng đỡ những phận buồn bạc bẽo. Này người trai trẻ, áo ta tả tơi, vì mỗi kẻ phàm tục đều muốn đâm ta để ngóng chờ một dòng máu, đều chờ đợi ta phàm tục như họ để họ Thần thánh như ta.

Này người trai trẻ, mắt ta không buồn, nhưng ta thấy từ bi đã ngả màu trước bể khổ nhân gian. Và nữa, ta không còn trẻ, nhưng những kẻ phàm tục chỉ biết rằng tuổi đời ta là bấy nhiêu trên gương mặt. Vì điều họ thấy là mắt họ cho thấy.

An lành của ta là độ tận chúng sinh, nhưng an lành trong ta đang cạn kiệt. Này người trai trẻ, nơi đây nắng không tắt, nhưng mặt trời sắp cạn lửa.

Anh cũng không chắc mình nghe thấy gì. Nhưng anh thấy mệt mỏi xâm chiếm anh, tước đoạt anh khỏi mọi hồn nhiên ban đầu khi anh gặp Ngài. Anh thấy miệng mình đắng nghét.

- Thưa Đấng Vô Danh, bỗng nhiên lòng con bất an vô cùng. Dường như nỗi buồn lặng lẽ của người hóa thành con?

Thần mờ dần đi, anh đoán thế.

- Này người trai trẻ, ta không có nỗi buồn, cảm giác của ta đã như cát trên sa mạc, chỉ biết bỏng rát cùng nắng không đợi tắt. Ta vốn là tâm giải thoát của chúng sinh tụ thành, nhân vì tâm giải thoát của chúng sinh mà tan đi. Ta thấy mình tan đi, mặt cát này lạnh lẽo và mặt trời lưỡng lự. Này, con hãy đi đi, trước khi ta cũng chỉ còn là một kí ức.

Anh đã bước ra khỏi nơi ấy, bằng cách nào anh không nhớ. Một điều gì đau nhói chờn chợn trong anh. Hình chiếc áo bị đâm tả tơi của Thần bao phủ lấy anh. Anh thấy mình câm lặng.

Những màu tả tơi bình thản nối vào nhau...

 

N.H.N

TẢ TƠI Nguyễn Hồng Nhung

 

 

HIÊN VIÊN HOÀNG THÁI

 

 

 

Để anh nói em nghe, đó là một buổi chiều nắng sáng như ban mai, hoặc nơi đó không có buổi chiều, nơi không có hoàng hôn và kết thúc, nơi bất tận hào quang và vô lượng an lành. Anh gặp một vị thần già cả, dù nét mặt rất trẻ trung. Thần nhìn anh chậm rãi, đôi mắt rất mệt mỏi. Anh cũng không hiểu tại sao anh biết ông là một vị Thần.

 

-Thưa Đấng Vô Danh ngự trị miền không tắt nắng, vì sao bàn tay Ngài to lớn và nơi áo Ngài tả tơi? Vì sao đôi mắt Ngài quá buồn khi miệng Ngài cười? Vì sao Ngài đã già khi gương mặt còn trẻ? Vì sao mặt trời nơi đấy không tắt nắng mà an lành trong Ngài đã tắt?

 

Thần nhìn anh một thoáng. Đôi mắt Thần rất đẹp, óng ánh màu cát bỏng.

 

-Này người trai trẻ, anh đến từ nơi kẻ phàm trần gọi Thần linh bằng dục vọng, người thông minh vì so sánh với người khác, kẻ ác độc giả dối được ngợi ca trước người công chính thật thà.

Này người trai trẻ, bàn tay ta dùng để nâng đỡ những sinh linh lầm lạc, vì thế khi ta còn ở đây ta còn nâng đỡ những phận buồn bạc bẽo. Này người trai trẻ, áo ta tả tơi, vì mỗi kẻ phàm tục đều muốn đâm ta để ngóng chờ một dòng máu, đều chờ đợi ta phàm tục như họ để họ Thần thánh như ta.

Này người trai trẻ, mắt ta không buồn, nhưng ta thấy từ bi đã ngả màu trước bể khổ nhân gian. Và nữa, ta không còn trẻ, nhưng những kẻ phàm tục chỉ biết rằng tuổi đời ta là bấy nhiêu trên gương mặt. Vì điều họ thấy là mắt họ cho thấy.

An lành của ta là độ tận chúng sinh, nhưng an lành trong ta đang cạn kiệt. Này người trai trẻ, nơi đây nắng không tắt, nhưng mặt trời sắp cạn lửa.

 

Anh cũng không chắc mình nghe thấy gì. Nhưng anh thấy mệt mỏi xâm chiếm anh, tước đoạt anh khỏi mọi hồn nhiên ban đầu khi anh gặp Ngài. Anh thấy miệng mình đắng nghét.

 

-Thưa Đấng Vô Danh, bỗng nhiên lòng con bất an vô cùng. Dường như nỗi buồn lặng lẽ của người hóa thành con?

 

Thần mờ dần đi, anh đoán thế.

 

-Này người trai trẻ, ta không có nỗi buồn, cảm giác của ta đã như cát trên sa mạc, chỉ biết bỏng rát cùng nắng không đợi tắt. Ta vốn là tâm giải thoát của chúng sinh tụ thành, nhân vì tâm giải thoát của chúng sinh mà tan đi. Ta thấy mình tan đi, mặt cát này lạnh lẽo và mặt trời lưỡng lự. Này, con hãy đi đi, trước khi ta cũng chỉ còn là một kí ức.

 

Anh đã bước ra khỏi nơi ấy, bằng cách nào anh không nhớ. Một điều gì đau nhói chờn chợn trong anh. Hình chiếc áo bị đâm tả tơi của Thần bao phủ lấy anh. Anh thấy mình câm lặng.

 

Những màu tả tơi bình thản nối vào nhau...

Công cụ Tìm Kiếm..

TIN MỚI ĐĂNG

Hình ảnh
Hội thảo “Tác phẩm hay - đích đến và giải pháp” do Liên chi hội Nhà văn...
Hình ảnh
Mới đây Hội Nhà văn Hải Phòng vừa tổ chức chương trình Bàn tròn văn chương...
Hình ảnh
Để diều mẹ bay lên được thì phải “chạy mồi”. Lúc này, người cầm dây...
Hình ảnh
Từ chiều tối Thứ Sáu - ngày 14 và sáng Thứ Bảy - ngày 15/9/2018 (tức mùng 5 và...
Hình ảnh
Nhưng tình hình cũng đã rõ. Đâu đâu cũng nghe đồn rằng phe công nhân đang...
Hình ảnh
– Cô nhầm rồi! Thần trừng phạt lại nói. – Anh ta đã chết quá sớm. Sống...
Hình ảnh
Do đó, sự nhầm lẫn như đã nói trên là rất dễ hiểu và theo tôi, tác giả ...
Hình ảnh
- Tôi không biết lấy ggì đền đáp ơn anh. Hôm qua chúng tôi làm lễ thành hôn...
Hình ảnh
Bây giờ những người duy nhất gần gũi với bác sĩ Zhivago là những người ...

THỐNG KÊ TRUY CẬP

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm nay405
mod_vvisit_counterHôm qua6869
mod_vvisit_counterTất cả10824803
Hiện có 182 khách Trực tuyến