Viển vông lúc này là có tội, một cái tội không thể tha thứ - Nhà văn Chu Lai

 

Trong lịch sử bang giao giữa các quốc gia trên thế giới, đúng là tôi chưa thấy một nước nào lại có thể cùn, liều,  và thiếu tự trọng đến vô sỉ  vừa ăn cướp vừa la làng như quốc gia mang tên Trung Quốc này, tất nhiên là giới cầm quyền chứ không phải nhân dân...

Đọc thêm...

Luận về chữ "viển vông" - Nhà văn Đình Kính

Những câu trả lời, tôi cho là rất hay, đúng thực chất; mà tâm đắc nhất là hai chữ viển vông Thủ tướng dùng: "... một thứ hòa bình, hữu nghị viển vông, lệ thuộc nào đó"...

Đọc thêm...

Thạch Lam và mối đồng cảm với người nước ngoài sống trên đất Việt: trường hợp truyện ngắn "Người đầm" - Nhà văn Vương Trí Nhàn

Người đầm là một truyện ngắn của Thạch Lam, vốn in lần đầu trên báo Ngày nay (1937), sau in lại ở tập Nắng trong vườn (1938)...

Đọc thêm...

Biển Đông không phải là cái ao nhà của Trung Quốc - Nhà thơ Trần Đăng Khoa trả lời phỏng vấn

Vanhaiphong.com giới thiệu với bạn đọc bài trả lời phỏng vấn Báo Giáo dục Việt Nam của Nhà thơ Trần Đăng Khoa. Trần Đăng Khoa gọi hành động gây hấn với Việt Nam của Trung Quốc trên biển Đông  là "bẩn thỉu" của một "tên ăn cướp"...

Đọc thêm...

Trung quốc phải rút ngay không điều kiện ra khỏi lãnh hải Việt Nam - tiếng nói của Hội viên Hội NV Hải Phòng

 

Trước tình hình an nguy tới vận mệnh quốc gia, chủ quyền dân tộc; Đồng hành với các nhà văn Việt Nam ; các nhà văn thành phố Hải Phòng đã lên tiếng phản đối và tỏ rõ sự bất bình, phẫn nộ trước lối hành xử bất chấp lễ phải, đạo lý và luật pháp quốc tế của nhà cầm quyền Trung Quốc

Đọc thêm...

Cách để Trung Quốc tự cải thiện hình ảnh của mình trong mắt cộng đồng quốc tế

Tất cả những gì Trung Quốc đã nói và làm trong việc đưa giàn khoan HD - 981 vào thềm lục địa của Việt Nam vừa qua đều đi ngược lại thiện chí của Việt Nam cũng như lòng yêu chuộng hòa bình của nhân dân thế giới...

Đọc thêm...

Phạm Văn Nghị, tấm gương về văn hóa từ chức - nhà văn Đắc Trung

Đền thờ Phạm Văn Nghị

Hoàng giáp Phạm Văn Nghị người làng Tam Đăng (nay thuộc xã Yên Thắng, huyện Ý Yên, Nam Định)...

Đọc thêm...

Một đất nước đàng hoàng, tử tế cần có những con người ngay thẳng, những chính sách ngay thẳng - Nhà thơ Trần Đăng Khoa

Ồn ào trên các kênh truyền thông, bao gồm cả báo giấy, báo mạng, báo nói…trong hơn nửa tháng qua...

Đọc thêm...

Bộ GD & ĐT đang "gieo bão trong cốc" Nhà văn Nguyễn Quang Vinh

Suốt cả tuần, báo chí thông tin về  đề án cải cách giáo dục mà theo như Bộ trưởng  Bộ giáo dục Phạm Vũ Luận hồ hởi công bố rằng, đề án cải cách giáo dục là một TRẬN ĐÁNH LỚN...

Đọc thêm...

Những con chữ mang hình viên đạn - Nhà văn Đắc Trung

" Tham nhũng như bệnh ghẻ tàn phá khắp cơ thể, đụng vào chỗ nào cũng có" - đó là nhận xét của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng...

Đọc thêm...

Không nên có động thái làm tổn hại đến tinh thần hoa hợp dân tộc - Nhà văn Đình Kính

Chiến tranh đã qua gần 40 năm. Hòa hợp dân tộc là mong muốn của tất cả con dân đất Việt có lương tri và yêu nước chân chính. Hòa hợp dân tộc là ý thức tất yếu để chấn hưng đất nước...

Đọc thêm...

Kéo pháo ra....- Nhà thơ Văn Công Hùng

Sáng nay đọc tin trên Khampha.vn, tôi rất mừng thấy những người có trách nhiệm của Chính phủ đang lưỡng lự xem có nên đăng cai tổ chức ASIAD hay không?...

Đọc thêm...

Làm sao cứu vãn thứ giáo dục phi chuẩn mực này - Nhà phê bình văn học Vương Trí Nhàn

Luôn ming đòi t do nhưng li không biết làm gì vi th t do đó c. Khi được ci trói mt chút thì ch có t do hoang di là phát trin...

Đọc thêm...

Vài suy nghĩ về thơ tân hình thức - Nhà thơ Ngô Minh

Tạp chí Sông Hương có ý định tổ chức cuộc hội thảo về thơ Tân hình thức trong tháng 11/2013. Nhưng cuộc hội thảo đến nay vẫn chưa tổ chức được, không rõ lý do gì...

Đọc thêm...

Sập cầu Chu Va, những câu hỏi còn treo đấy - Bài viết của Nhà thơ Trần Đăng Khoa

Chúng ta đã phải trả một cái giá quá đắt bằng bao nhiêu mạng người để hiểu được cây cầu ấy thực chất là thế nào…

Đọc thêm...

Trời còn có mắt - Nhà văn Nguyễn Quang Thân

Quan tham còn ăn của dân một thứ quý giá hơn nhiều nhưng ít khi được nói ra vì nó “nhạy cảm”, nó “tế nhị”, nó “vướng vít”. ..

Đọc thêm...

Tái cơ cấu văn nghệ - nhiệm vụ khả thi - bài viết của Lại Nguyên Ân

Giờ đây nhìn lại, không khó để nhận ra rằng, cái thiết chế văn hóa văn nghệ mà suốt thời bao cấp ấy...Giờ đây nhìn lại, không khó để nhận ra rằng, cái thiết chế văn hóa văn nghệ mà suốt thời bao cấp ấy...

Đọc thêm...

Giáo dục phiến diện đã tạo ra con người méo mó, độc ác ?- Bài viết của nhà văn Ngô Minh

Có nhiều nguyên nhân dẫn đến sự băng hoại trên. Nhưng theo tôi, nguyên nhân xâu xa, cốt lõi nhất là GIÁO DỤC...

Đọc thêm...

Lễ hội “chống tham nhũng” dành cho quan chức! - Bùi Hoàng Tám

Công sở đìu hiu. Xí nghiệp vắng ngắt. Các lễ hội đông nghịt với chen lấn và xô đẩy. Sau kỳ nghỉ tết dài dằng dặc, năm nào cũng vậy, gần hết ba tháng mùa xuân, cả nước lại lao vào các ngày hội hè, lễ lạt.

Không khí lễ hội ùa vào các cơ quan, xí nghiệp, mỗi căn nhà, trong các cuộc trà dư, tửu hậu và tràn ngập trên các phương tiện thông tin đại chúng. Hết hôm nay khai mạc lễ hội này lại ngày nọ mở cửa lễ hội kia.

Hội làng, hội xã, hội miếu, hội đền…

Theo một con số thống kê chưa đầy đủ, mỗi năm cả nước có khoảng 9.000 lễ hội. Tức là bình quân lớn nhỏ mỗi ngày trên dải đất hình chữ S này có khoảng 25 lễ hội. Một con số khổng lồ, không khỏi phải suy nghĩ.

Đành rằng lễ hội là văn hóa của mọi dân tộc trên thế giới. Song ở ta gần đây, một số nhà văn hóa cho rằng lễ hội đang có biểu hiện biến tướng “thương trường” và tà thuật.

Không ít lễ hội hiện nay người đi lễ thì mang nặng tâm niệm cầu danh, cầu lợi, làm ít hưởng nhiều... Nhà tổ chức thì đặt cả “tâm trí” lẫn “tâm linh” vào sự nặng nhẹ, nhiều ít của “hòm công đức”.

Đã không ít biểu hiện “làm ăn” của “công ty nhà chùa” trong cái mà dân gian gọi là “thị trường thần thánh”.

Cách đây ít lâu, trả lời phỏng vấn VietNamNet (Bài Đừng biến tín ngưỡng thành cuồng si), PGS Nguyễn Văn Huy, nguyên GĐ Bảo tàng Dân tộc học đã cảnh báo: “Niềm tin tâm linh có thể cho con người thêm sự quân bình, thanh thản trong cuộc sống, chứ không phải lên đền, chùa, phủ chỉ để cầu chức vụ, cầu tiền bạc bằng mọi giá. Nhìn cách người ta chen chúc ở các đền, chùa, phủ hiện nay ở nhiều nơi ở đồng bằng Bắc bộ, dễ có cảm giác đây là chốn để làm "kinh tế" với thần thánh, nó khác với truyền thống xưa kia…”.

Một nhà khoa học khác, Giáo sư Tiến sĩ, Nhà giáo Nhân dân, Anh hùng Lao động Võ Tòng Xuân, nguyên Hiệu trưởng Đại học Cần Thơ còn muốn gộp tết dương với tết âm làm một và dẹp bớt lễ hội: “Chúng ta cần sử dụng thời gian cho hợp lý. Trong lúc thế giới đang cạnh tranh rất mạnh mẽ nhưng mình cứ mãi bám theo hội hè, cúng bái…”.

Kinh tế đất nước còn rất nhiều khó khăn, đặc biệt là những năm gần đây. Đáng lý phải cần mẫn lao động sản xuất và thực hành tiết kiệm thì ngạc nhiên thay, cả nước ngập tràn trong không khí du xuân, lễ lạt.Và càng tiếc hơn, có một lễ hội rất đáng được nhân rộng đến mọi làng, mọi xã, mọi cấp, mọi ngành thì nó lại diễn ra ở một miền quê hẻo lánh, lâu nay rất ít người biết đến. Đó là lễ “Minh thệ” ở đình làng Hòa Liễu xã Thuận Thiên, huyện Kiến Thụy (Hải Phòng) diễn ra vào ngày 14/giêng hàng năm.Tại đây, sau các nghi thức cầu cúng thánh thần sẽ là lời “minh thệ”: “Tất cả chức sắc chức dịch, bô lão và nhân dân; từ kẻ sĩ đến nhà nông trong hương thôn, ai dùng của công xây dựng việc công xin thần linh ủng hộ, ngược lại người nào lấy của công về làm của tư xin thần linh đả tử y như lời thề”.

Trên BLOG cách đây mấy ngày, Nhà báo Lê Chân Nhân mong ước lễ hội “chống tham nhũng” này được tổ chức ở tầm lớn hơn, quan chức cấp to hơn và phải hô vang lời thề “không tham nhũng”.

Còn mình thì ao ước, giá như lễ hội Minh thệ đông như lễ hội Đền Trần hay Bà Chúa Kho thì hay biết bao nhiêu?

B.H.T

Những suy nghĩ bất chợt - Ma Văn Kháng


Có sợ là võ đoán không, khi nói rằng, một số không ít các nhà văn chúng ta, trong đó có cả tôi, khi vào nghề không có mộng tưởng lớn?...

Đọc thêm...

Tiền không phải thước đo tính chuyên nghiệp của nhà văn - Nguyễn Quang Thiều

Với cá nhân tôi, cũng như theo dõi trên báo chí, tôi cũng thấy năm 2013 không có cuốn sách nào gây dư luận nhiều, tranh cãi nhiều. Tuy nhiên, đó cũng là điều bình thường thôi, không có gì ghê gớm cả vì nó chỉ là sách của một năm.

Đọc thêm...

Thấy gì qua những vụ án động trời - Nhà thơ Trần Đăng Khoa

Dương Tự Trọng cũng vì liều mình cứu anh mà vi phạm pháp luật để rồi dẫn đến thân bại danh liệt...

Đọc thêm...

Hưng Nhượng đại vương Trần Quốc Tảng, 700 năm nhìn lại và vấn đề thờ phụng ông tại đền Cửa Ông, Cẩm Phả, Quảng Ninh

Trần Quốc Nghiễn, Trần Quốc Tảng… khi mất, chôn cất ở đâu… là một bí mật tuyệt đối của quốc gia. Không bao giờ để lại dấu vết lăng mộ, vì e quân giặc lại tràn sang, sẽ khai quật để trả thù. Do đó Lăng mộ Trần Quốc Tảng ở Cửa Ông là “mộ gió” có tính giả tưởng. Quốc Tảng không mất ở Cửa Ông cũng không mất ở Quảng Ninh, như tôi đã trình bày ở trên.

Đọc thêm...

Thành kiến, đố kỵ trong văn chương thật đáng sợ

Nhiều khi, chỉ muốn chứng tỏ mình là nhà văn nhớn, nhà văn sang trọng, nhà văn chuyên nghiệp…, là có ông sẵn sàng sổ toẹt ngay thứ văn chương có vẻ bụi bặm giang hồ nhưng đầy sức sống như văn Nguyễn Trí.

Đọc thêm...

Từ hai trường hợp nhặt được của rơi trả lại người mất- Nghĩ về vụ án tham nhũng ở Vinalines

Tôi muốn dẫn lại hai mẩu chuyện cảm động mà thông tin đại chúng đã đưa...

Đọc thêm...

Trông người lại ngẫm đến ta - Nhà thơ Vương Trọng

Đặc điểm lớn nhất của giáo dục nước ta trong hơn nửa thế kỷ qua là học một đằng, hành một nẻo...

Đọc thêm...

Xóa hội văn nghệ địa phương cũng được, nhưng còn khối thứ đáng xóa... - Trần Đức Tiến

P.V: - Anh có quan tâm vụ nhà thơ Đăng Hạ “Chủ tịch Câu lạc bộ Sáng tác Văn học Nghệ thuật Việt Nam” làm mưa làm gió ở các địa phương thời gian qua? Nào lập hơn 30 CLB sáng tác, kết nạp 4 nghìn hội viên, ban phát bằng khen người “có công lao đối với sự nghiệp VHNT Việt Nam”, thu tiền vô tội vạ …

Có chuyện này một phần cũng bởi phong trào nhà nhà làm thơ người người làm thơ, dẫn đến tình trạng “ta nhất định thắng thơ nhất định thua” như có người đã khái quát? Và tại tâm lý muốn “có danh gì với núi sông” của con người ta?

Trần Đức Tiến (TĐT): - Tôi quan tâm quá đi chứ, vụ lùm xùm của ông chủ tịch cái câu lạc bộ văn thơ gì đó. Do thói quen của gần 20 năm công tác ở một hội VHNT địa phương. Ô, nói thật, với những kiểu làm ăn như của “me xừ” Đăng Hạ, thì tỉnh lẻ là mảnh đất màu mỡ lắm.

Phải nói thế này cho công bằng: Mê thơ, mê làm thơ không phải là một cái tội. Cùng lắm cũng chỉ như mê một số thứ khác thôi! Như mê đồ cổ, mê sưu tầm các loại xe máy đồng hồ, mê chim hoa cá gái… Nhưng mê đến  độ không còn giữ được sự tỉnh táo cần thiết nữa, thì có thể dẫn đến nhiều hệ lụy.

Chẳng hạn, sao cứ nhất thiết phải trở thành hội viên của một hội thơ văn nào đó? Sao cứ nhất thiết phải in cho mình tập thơ bìa cứng, giấy tốt, đứng tên một nhà xuất bản hoành tráng mới… thỏa mãn bần cố nông? Mà sách in ra có phải nhiều nhặn gì đâu, chỉ vài ba trăm cuốn để phân phát cho bạn bè, người thân. Nhưng thế cũng đủ mất toi năm, bảy tháng lương hưu. Hoặc “cấu” vào tiền cơm, tiền sữa của con, cháu. Không đủ “lực” in sách thì cố chạy để in vài ba bài cùng cái ảnh chân dung thật oách vào một tuyển tập giời ơi đất hỡi! Rồi đôn đáo chạy đông chạy tây, gửi hồ sơ, điện thoại đi khắp nơi để xin vào hội này hội nọ…

Vào hội địa phương đã khó. Hội trung ương càng khó. Bây giờ tự nhiên lại có một hội, “trung ương” hẳn hoi, mở cửa với những điều kiện mềm hơn, người ta không nhảy vào lao xao như tép tươi mới lạ. Đấy, tôi nói “màu mỡ’ là ở chỗ đấy. Những anh như anh Đăng Hạ người ta tinh lắm. Ngửi ra “hơi đồng”, ngửi ra mùi lời lãi ngay.

Mà trong thực tế, không chỉ có Đăng Hạ. Mới năm ngoái, con dâu tôi làm việc ở phòng văn hóa thành phố về mách: Có một hội VHNT gì đó ngoài Hà Nội đang xin đất xây chi nhánh ở Vũng Tàu. Tôi giật mình, bỏ mẹ, Hội Nhà văn à? Hay Liên hiệp các hội VHNT? Nhưng mà chi chánh chi nhiếc gì ở đây mà mình không biết nhỉ? Cháu bảo: Công văn xin đất có dấu đỏ hẳn hoi! Cháu cầm cái công văn kia về. Hóa ra là của một đơn vị trực thuộc hội X ở Hà Nội. Dấu đỏ choét thật, nhưng là dấu bầu dục! Thế, dù là bầu dục, nhưng người ta đã được phép lập hội này câu lạc bộ kia, thì người ta phải hoạt động. Nhiều bố ở địa phương u u minh minh, không phân biệt được đầu cua tai nheo, ăn quả nhầm là chắc.

P.V: - Nhân chuyện anh kể, nhớ lại, nhiều năm trước đã có ý kiến cho rằng các hội văn nghệ địa phương rất nhiều vấn đề? Và cũng có người phản biện giùm sếp Đăng Hạ rằng đấy là cuộc kinh doanh chân chính- có cung có cầu, chả nhẽ chỉ Hội Nhà văn “quốc doanh” độc quyền chi phối làng văn nghệ.

TĐT: - Đúng là khoảng chục năm trước, báo chí từng đặt ra vấn đề các hội VHNT địa phương “tồn tại hay không tồn tại”? Lúc ấy tôi đang làm ở hội Vũng Tàu. Nhiều ý kiến xác đáng quá, khiến mình phải nghĩ. Báo chí đặt vấn đề, các cấp có thẩm quyền chưa ai bảo xóa, nhưng thực tế thì Chính phủ từng có những thông tư, nghị định, nêu rõ đến năm ấy năm nọ sẽ ngừng cấp kinh phí cho các hội văn nghệ địa phương. Biên chế cán bộ cho các hội này cũng chỉ có “teo” lại, chứ dứt khoát không “phình” ra nữa.

Rồi mọi chuyện lại êm xuôi, cho đến tận hôm nay. Tranh cãi chuyện hiệu quả hay không rất khó. Anh thì bảo: Một năm tôi làm được vài cuộc triển lãm tranh ảnh, mở một trại sáng tác, in dăm ba cuốn sách, tổ chức vài đợt đi thực tế… cho hội viên, thế là hiệu quả. Anh khác bảo: Triển lãm cho ma nó xem! (vì vắng như chùa bà đanh), trại sáng tác chủ yếu để các bác hội viên đến nghỉ dưỡng; in sách thì phát không cho hội viên, còn lại chất đống trong văn phòng; đi thực tế thực chất là đi tham quan những nơi lạ, tổ chức gặp gỡ bù khú với đồng nghiệp… Thế mà là hiệu quả à? Nói tóm lại, “hệ quy chiếu” để nhìn nhận hiệu quả khác nhau, nên không thể phân định phải quấy với nhau được.

Riêng tôi, nếu được hỏi ý kiến, tôi sẽ nói: Nghĩ đi thì thấy tiếc tiền. Tiền vạn, tiền tỷ hẳn hoi. Nhưng nghĩ lại, nói trộm vía: Nếu xóa hội văn nghệ ở địa phương đi thì có lẽ còn phải xóa khối thứ khác!

P.V: - Ngày trước Nguyễn Huy Thiệp trong một tiểu luận, có ý chế giễu “đám giặc già lăng nhăng thơ phú”, bị phản ứng cũng nhiều, rằng “chúng ta ai rồi cũng đến lúc già, kể cả ông Thiệp. Các cây bút cao tuổi mà còn cặm cụi lao động chạy đua với lớp trẻ thì tốt quá chứ, đáng kính trọng gấp hai lần. Hà cớ gì lại tẩy chay những người cầm bút đáng thương của kiếp cầm bút chúng ta”. Anh nghiêng về quan điểm nào?

TĐT: - Một câu của ông Thiệp không hiểu sao lập tức gợi ra trong đầu tôi hình ảnh của nhiều người. Rồi sau này, ở chỗ này chỗ khác, thấy sự hiện diện của nhiều người, tôi lại phì cười vì chợt nhớ ra một câu ấy!

P.V: - Con số hàng tỉ đồng kinh phí chi cho các hội địa phương mỗi năm, rồi thường xuyên tổ chức trại sáng tác, in sách hội viên… có lẽ là hình thức ưu đãi, nâng đỡ một giới thường được hình dung là khá “hoàn cảnh”. Tuy vậy ở bên ngoài nhìn vào, như nhà văn hải ngoại Phạm Thị Hoài hàng chục năm trước đã nhận xét: “Người viết văn trong nước sống sướng quá- được nhà nước, xã hội cưng chiều. Ở nước ngoài khó khăn khổ sở hơn rất nhiều".

TĐT: - Nghe thế có vẻ như nhà văn ta sắp giàu to! Hoặc chí ít cũng có bát ăn bát để, nhờ vào đồng tài trợ của Nhà nước.

Thực tế không phải thế. Ở hội địa phương, mỗi năm nhận tài trợ từ nhà nước hàng trăm triệu, hàng tỉ thật (hội nhỏ như hội Vũng Tàu cũng khoảng trên dưới 500 triệu, còn nghe nói một số hội lớn thì một vài tỷ). Nhưng tiền này phần lớn để chi vào các hoạt động chung của hội viên. Tài trợ cho cá nhân (để sáng tác, công bố tác phẩm) chỉ được mươi, mười lăm suất, mỗi suất chục triệu là nhiều. Hàng trăm hội viên, xoay cho hết vòng thì cũng phải năm, bảy năm mới đến lượt. Đa số nhà văn vẫn nghèo. Họ vẫn phải thường xuyên “chiến đấu” vã mồ hôi để nuôi vợ nuôi con đấy. Viết văn thì nhuận bút quá thấp. Phải xoay ra viết báo, viết kịch bản phim… Thậm chí có người phải làm nhiều việc không dính dáng gì tới viết lách.

Nói thế, nhưng thực tâm tôi vẫn thích coi văn chương là một nghề, như tất cả nghề khác. Phải có tài, phải chuyên nghiệp, phải sống được bằng chính cái nghề đó thì hãy làm. Còn nếu bất tài thì phải mau tìm cách bán xới đi mà làm nghề khác chứ?

Nhưng nhiều ông văn nghệ sĩ lại không nghĩ thế. Có cái mác “nhà” này “nhà” kia rồi là nghĩ ngay đến việc bám vú nhà nước. Tôi làm ở hội địa phương, có ông họa sĩ dọa: Không tài trợ cho ông, ông ứ vẽ nữa, ông đi bán phở! Tôi bảo: Tốt quá, nhà ông mặt tiền, ông mở quán đi là vừa, cho vợ con đỡ khổ, chứ tranh ông vẽ ra cứ chất đống trong bếp thế thì vẽ làm gì.

Vú nhà nước nhẽo lắm, ít sữa lắm, nhưng nhiều văn nghệ sĩ vẫn thích bám chằng vào là có thật.

P.V: - Nghe thật cám cảnh. Song các “vĩ nhân tỉnh lẻ”- thứ đặc sản địa phương này, nếu là đặc sản thật, làm cho vùng đất đó thêm đáng nhớ. Ngày xưa trong bài ký “Nhan sắc phố phường” tôi cũng từng viết rằng “Các nhan sắc nổi tiếng của phố phường Hà Nội rồi phôi pha như lẽ tự nhiên nhưng không có họ, phố phường khá tẻ, như tỉnh lẻ mà thiếu vĩ nhân”.

Tuy nhiên một khi đã là đặc sản địa phương thật, thì chẳng cần hội đoàn vẫn có giá? Gần đây tôi đọc cuốn “Bãi vàng, đá quý, trầm hương” của Nguyễn Trí một người chưa bao giờ là nhà văn, trải qua đủ thứ nghề mưu sinh nhọc nhằn trong đó có đào vàng. Nhưng ông viết truyện ngắn đầy trải đời và ngồn ngộn chất liệu sống. Đó, đâu cần phải hội đoàn nào mới làm nên chuyện?

TĐT: - Tôi biết có ông nhà thơ ở tỉnh, in xong tập thơ đi đâu cũng khoe: “Tôi được nhà nước đầu tư chục triệu để in tập này. Cả năm nay chỉ có anh Nguyễn Khải và tôi được thôi. Anh Khải viết văn xuôi thì được nhiều hơn” (hồi ấy nhà văn Nguyễn Khải chưa mất). Đến nhà in, ông khoe với anh “cò” (thợ sửa mo-rat) rằng tập thơ của ông phải in thêm 5000 nghìn cuốn để gửi ra nước ngoài phục vụ nhu cầu của bà con Việt kiều!... Đại khái cứ dựng đứng lên như thế. Khoe đi khoe lại mãi, thản nhiên, trơn tru đến mức hình như chính ông ta cũng tin thế thật, và khối người tin theo. Những “vĩ nhân” như thế thì đương nhiên phải gắn bó với hội rồi.

Họ cũng là “đặc sản” của địa phương chứ, theo một nghĩa nào đó.

P.V: - Anh thấy sao về dự kiến đề nghị UNESCO công nhận thơ lục bát là quốc thi?

TĐT: - Quốc thi là lục bát à? Tôi chỉ thấy mâm bát. Cứ đà này thì không biết đến bao giờ mới đủ cỗ nhỉ? Chị lại làm tôi sực nhớ đến câu nói lúc nãy của ông Nguyễn Huy Thiệp đấy. Hi hi.

Dương Phương Vinh (thực hiện)
(Nguồn Tiền Phong online, ngày 2-11-2013)

Lắng nghe ý nguyện của dân

Công cuộc đổi mới, mở rộng dân chủ...

Đọc thêm...

Cái nước mình nó thế

Nhiều người điện thoại đến...

Đọc thêm...

Văn học, nghệ thuật và hóa đơn đỏ

Văn học nghệ thuật thực chất là một ngành sản xuất...

Đọc thêm...

Các bài viết khác...
Công cụ Tìm Kiếm..

TIN MỚI ĐĂNG

Hình ảnh
Nhà Xuất bản Hải Phòng vừa cho ra mắt độc giả tập thơ “Nhịp cầu Đất...
Hình ảnh
Chào mừng kỷ niệm 35 năm ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11; Mời các bạn xem phim "Bài...
Hình ảnh
Rực rỡ gương nghề soi chẳng hết Tràn trề biển chữ học nào vơi Về hưu dạ...
Hình ảnh
(Minh họa của Lê Bá Hạnh)Với tôi cái học được trong đời có giá trị nhất...
Hình ảnh
                  Trải nghiệm cuộc đời và trau giồi cảm xúc để những...
Hình ảnh
- Xin người hãy nghe lão già này, tâu hoàng thượng: Ở bọn Thiên Chúa giáo có...
Hình ảnh
Hoàn Nguyễn viết về Thị Mầu cũng lên tiếng bảo vệ quyền được yêu của...
Hình ảnh
Trân trả lời, giọng khàn khàn. Anh bỗng cảm thấy một cái gì đó, gần như ...
Hình ảnh
Sinh năm 1976 tại Phú Thọ Hiện vừa kinh doanh vừa viết văn tại Lào Cai Hội...
Hình ảnh
Những người đang nhậu đều ngửng lên trố mắt nhìn cô phục vụ. - Ông ta là...
Hình ảnh
Yêu nhau chớ dở dang lòng Vàng thu lần lữa nửa vòng về thôi Lá phong sắp sửa...
Hình ảnh
Tuy nhiên, không hiểu sao ông ăn mày cứ đứng đó, tay vịn vào hàng rào, kèo...

THỐNG KÊ TRUY CẬP

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm nay293
mod_vvisit_counterHôm qua8862
mod_vvisit_counterTất cả8811146
Hiện có 289 khách Trực tuyến