Sóng vỗ tim nồng – Chùm thơ của CLB Thơ Lục Bát Hải Phòng


Một kỷ niệm với người đã vĩnh viễn nằm lại Trường Sơn, những giây phút tri kỷ bên người bạn đời, một chiều trên con phố nhỏ yên bình hay một ánh mắt giai nhân… Tất cả bỗng thành chất liệu cuộc đời cho hồn thơ dậy sóng. Nếu không yêu sao sóng vỗ tim nồng?

VHP trân trọng giới thiệu chùm thơ tháng 6 của các tác giả CLB Thơ Lục Bát Hải Phòng.

Một kỷ niệm với người đã vĩnh viễn nằm lại Trường Sơn, những giây phút tri kỷ bên người bạn đời, một chiều trên con phố nhỏ yên bình hay một ánh mắt giai nhân… Tất cả bỗng thành chất liệu cuộc đời cho hồn thơ dậy sóng. Nếu không yêu sao sóng vỗ tim nồng?

VHP trân trọng giới thiệu chùm thơ tháng 6 của các tác giả CLB Thơ Lục Bát Hải Phòng.



 

 

 

 

 

 

 

 

 

Lê Thị Thanh Xuân

KỶ NIỆM MÃI XANH

Em say giữa một khoảng trời

Bạt ngàn sen – Những giọt đời bình yên

Bao nhiêu kỷ niệm lạ quen

Ùa về như sóng vỗ bên tim nồng…

 

Nhớ ngày xưa thuở chưa chồng

Cùng ai hôm ấy trên đồng hái sen

Tình yêu như lửa mới nhen

Ta phiêu du giữa đồng sen ngọt ngào

 

Để giờ tỉnh giấc chiêm bao

Sen hồng còn đó nhưng nào thấy anh

Người đi vào cuộc chiến tranh

Trường Sơn ở lại em thành bơ vơ

 

“Những từ sen ngó đào tơ”

Mấy mươi năm ấy vẫn chờ, vẫn trông

Hai tay nâng đoá sen hồng

Tưởng người năm ấy ấm vòng tay êm

 

Để rồi đêm lại từng đêm

Chiêm bao ngày cũ, hương sen vẫn còn.

 

 

Nguyễn Vũ Duy Thức

ĐƯỜNG CHIỀU

 

Bóng chiều đổ xuống hồn ta

Câu thơ chắt được tóc pha sương rồi

 

Bên nhau bao tháng năm trôi

Tình yêu đã nói những lời tình yêu

 

Giờ đây sóng bước đường chiều

Trái tim vẫn hát lời yêu… Lặng thầm!

 

Vượt qua năm nợ, tháng nần

Ngoái nhìn giọt mắt cùng lăn bồi hồi.

 

 

Lưu Bích Thu

CẦU TRE

 

Cầu Tre có tự bao giờ

Xanh xanh liễu rủ đôi bờ bê tông

Người xe tấp nập phố đông

Người qua bên ấy còn trông bên này

 

 

Miên man nhà cửa dựng xây

Khang trang sạch sẽ từng ngày đẹp tươi

Đường vui năng bước chân người

Sáng chiều chăm chỉ cuộc đời khoẻ thêm

 

Không gian huyền ảo về đêm

Lung linh đèn điện, êm đềm nước trôi

Nguyệt khoe vàng tỏ nơi nơi

Thèm nghe một tiếng ru hời thiết tha

 

Yêu sao xóm phố quê ta…

 

 

Phạm Hiếu Trung

GIẬN MÌNH

 

Em giờ cam phận ô sin

Để nuôi hàn sĩ đi tìm mộng mơ

Suốt ngày ra ngẩn vào ngơ

Hồn theo ngọn gió bơ vơ khắp làng

 

Tự hào “tỉ phú thời gian”

Nàng thơ đã trót đa mang kiếp này

Thương người cơm áo loay hoay

Trắng đêm mái tóc heo may đã nhiều

 

Thi đàn khoả lấp cô liêu

Câu thơ cõng cả bao điều xót xa

Vậy mà đâu có nhận ra

Bàn chân ai vẹt ngã ba mấy mùa

 

Thơ làm bán chẳng ai mua

Phường to, hội nhỏ nắng mưa dãi dầu

Sông giờ nước chảy về đâu

Ngẩn ngơ con sóng chân cầu người ơi

 

Bao lần thương miệng, thương môi

Giật mình lại giận “thằng tôi” thật là…

 

 

Đình Tư

DẠI KHỜ

 

Dại khờ chẳng kịp trao duyên

Em về trong ấy lời nguyền bỏ quên

Mối tình chưa kịp đặt tên

Một người chăm bón chẳng nên cây đời

 

Bây giờ mộng ước xa vời

Vẳng nghe trong gió ơi hời tiếng ru

Một người ôm gốc mù u

Ngẩn ngơ xuân hạ sang thu một mình

 

Người ta vui với mối tình

Chăn bông gối đệm tư dinh nhà lầu

Ván kia giờ đã bắc cầu

Tôi về gói lại sắc mầu tím xưa

 

Thẫn thờ đợi buổi chiều mưa

Gửi theo làn nước mà đưa trả người.

 

 

Công Xình

YÊU CHÂN QUÊ

 

Tôi yêu Lục Bát hồn quê

Như yêu mượt mái tóc thề chấm vai

Như yêu ánh nắng ban mai

Như yêu có trắng sải dài cánh bay

 

Như yêu hương mật ong say

Như yêu bấn nước đêm ngày đò qua

Như yêu bông súng ao nhà

Như yêu hoa cải, hoa cà, hoa chanh

 

Như yêu chùm khế ngọt cành

Như yêu con ngõ trăng thanh rắc vàng

Như yêu lối tắt rẽ sang

Như yêu tiếng vọng ngân vang chuông chiều

 

Như yêu tiếng sáo cánh diều

Như yêu ánh mắt yêu kiều chân đê

Tôi yêu Lục Bát hồn quê…

 

 

Nguyễn Cảnh Ân

MẮT AI?

Tặng Xuân Nguyễn


Mắt ai?

Đẹp thế người ơi!

Dao cau sắc liếc

Sao trời rụng luôn

 

 

Ngày đêm

Mắt cắt

Phơi buồn

Thông minh, mắt sáng

Mắt hôn dịu hiền

 

Mắt ai liếc?

Ai phát phiền?

Liều bơi đáy mắt

Làm duyên cháy tình

 

Khen người

Mắt đẹp

Mắt xinh

Liếc nhìn

Ai đã…

Si tình!

Hỡi ai?

 

 

Đỗ Khắc Triều

EM LÀ NGỌN GIÓ

 

Em như viên ngọc sáng trong

Để anh năm tháng thả lòng nhớ nhung

Em như ngọn gió bay cùng

Anh thu hồn lại thả vùng sông Thương

 

Một lòng nỗi nhớ thầm vương

Tằm vào kết kén nhện thường tơ trao

Em mang ngọn gió bay vào

Anh thu hồn mãi khát khao tình nồng

 

Gió sao nỡ thổi khoảng không

Tràng giang thuở ấy mênh mông vơi đầy.

Bài viết khác

Trả lời

violin amazon amazon greens powder