Thành phố tháng Mười- Chùm thơ Hội viên CLB Thơ Việt Tiệp

Phí Văn Định

THÀNH PHỐ THÁNG MƯỜI

Tháng mười ơi thành phố bên sông

Dòng Sông Cấm mượt mà sóng vỗ

Những con tàu đong đầy thương nhớ

Bến Cảng ơi quê hương những con tàu

Phiên chợ thu xôn xao những sắc màu

Chiều Sông Lấp hàng Me xanh màu áo

Em về đâu mà bước thu huyền diệu

Cây cầu cong mang giai điệu “đôi bờ”

“Hoàng Văn Thụ” bay lên như một giấc mơ

Thành phố mở những con đường rộng mở

Tháng mười ơi, cháy bỏng những vần thơ

Và Cầu Quay, Cầu Rào muôn màu sắc

Nữ tướng Lê Chân uy nghi trầm mặc

Bông Sen hồng vẫn rực sáng đêm đêm

Tháng mười ơi, lộng lẫy nhà Kèn

Đêm thứ 7, ngân mùa thu cách mạng

Em về đâu, đêm hoa đăng say đắm

Hải Phòng ơi, thành phố của tình yêu

Những con đường thu hoa Sữa thơm chiều

Đường Trần Phú, đường Quang Trung nhung nhớ

Cầu Bính thân thương con đường “Hoa lửa”

Bước em về rạng rỡ những đường thu

Anh công nhân hàn, lóe lửa những đường hoa

Những con tàu phôi thai từ xưởng thợ

Thành phố tháng mười nắng reo cờ đỏ

Hải Phòng ơi thành phố của niềm tin…

 

Mai Hồng Quang

ANH VẪN ĐI TÌM

Ngày em mười bảy, anh tròn mười chín

Hai đứa tự khen: mình đẹp nhất làng

Bỗng một chiều em bước xuống đò ngang

Bên bến sông: trái tim anh hóa đá

Con đường nào cũng trở thành xa lạ

Anh lang thang lối cũ lá phủ đầy

Mưa lất phất cuối thu… heo may lạnh

Một mình trên lối cũ… lặng im

Bao tháng năm anh vẫn đi tìm

Tìm ngày em đi lá vàng xao xác lối

Tìm lại bước chân quay về thật vội

Khuất bóng chuyến đò đầy… nỗi nhớ mồ côi

Lối cũ bây giờ vẫn mình anh thôi

Lá thu vàng chênh vênh thương nhớ

Dẫu bây giờ em là mùa thu cũ

Anh dáng chiều tròn trịa ngẩn ngơ say!

 

Lê Chay

THÀNH PHỐ VÀ DÒNG SÔNG

Dòng sông như nơi hò hẹn

Mỗi khúc cong, một nét mềm

Liu diu sóng thở êm đềm

Dòng sông đẹp như cổ tích

Có một thời sông rậm rịch

Lội qua bom đạn lở bồi

Nghẹn luồng, ứ đầy rác rưởi

Lục bình héo kín dòng trôi

Ngày mới sênh sang tự hồi

Dòng sông hút hồn họa sĩ

Nghiêng nghiêng khoảng trời mái phố

Mơ màng thế kỷ rộng lên

Tam Bạc dòng sông quê em

Chảy ngang thành phố thợ thuyền

Thiên nga lững lờ trên sóng

Rủ mùa thu đến giao duyên

Sông cũ một thời truân chuyên

Nhớ thời bờ sông Hạ Lý

Phấn son nào em, nào chị

Dật dờ ngóng khách ròng đêm

Chung tình lận đận tìm quên

Lòng tốt như sao buổi sớm

Trở trăn một niềm hạnh phúc

Chìm trong vần vũ bão giông

Sông ơi! cứ lên mênh mông

Để mây chiều xanh Tam Bạc

Gió mùa lao thao khúc hát

Ru hồn sông nước lênh đênh

Sông ơi! cứ lên mông mênh

Dòng sông biến hình kiều nữ

Đa tình chưa bao giờ cũ

Tôi yêu thành phố thợ – thuyền

 

 

Nguyễn Tiến Ban

ĐƯA MẸ VỀ QUÊ

Con đưa mẹ về quê

Nằm cạnh cha yên nghỉ

Bỏ lại thế gian những ồn ào ầm ỹ

Chắc mẹ mang Kiều về đọc cùng cha

Chúng con ngác ngơ khi mẹ rời xa

Đêm thu lạnh mẹ bên cha giữ ấm!

Giữa cánh đồng mênh mông này

Nỗi nhớ thương trong con càng đậm,

Con để dành cho mẹ cho cha

Chiều thu mênh mông vẫn cánh cò bay lả bay la

Con lại thấy vạt áo tơi cùng dáng mẹ

Vết bùn loang – giọt mồ hôi lặng lẽ,

Bước chân về nặng trĩu cơm, áo, đàn con…

Nhúm khoai khô, bắp độn, ngọn sắn non,

Lúa con gái, mẹ già nua chờ vụ

Cấy rẽ, cuốc thuê, đêm ngày không đủ

Mẹ vẫn cho con đi phố huyện học chữ, làm người

Bụng đói dán sườn nhưng mẹ vẫn cười tươi,

Con đắng đót nuốt hạt cơm. Ơn mẹ

Sớm thu mát lành mẹ rời đi khe khẽ.

 

TVT

Bài viết khác

Tác giả: Nhà thơ Minh Trí