Lưu Hồng Vân với chùm thơ tháng Bảy

Thơ Lưu Hồng Vân viết tự do phóng túng, nhưng không quá xa những quy ước không bùng phát cố nổi trội… Những bài thơ trong chùm, được sáng tạo từ hồi ức, từ trải nghiệm thực, từ nỗi đau thực… nên có nhiều hình ảnh khá ấn tượng ; và chúng được đưa trôi trên dòng ngôn từ khá trau chuốt, công phu…

Vanhaiphong –  Thơ Lưu Hồng Vân viết tự do phóng túng, nhưng không quá xa những quy ước không bùng phát cố nổi trội… Những bài thơ trong chùm, được sáng tạo từ hồi ức, từ trải nghiệm thực, từ nỗi đau thực… nên có nhiều hình ảnh khá ấn tượng ; và chúng được đưa trôi trên dòng ngôn từ khá trau chuốt, công phu…

Trân trọng giới thiệu.

 

Lưu Hồng Vân

SUY NGẪM

Ngày thưa vệt áo bay
Thả giấc ngủ rễ si bên chùa đá
Mái chùa lạ
Phật sơn áo khác rồi
Cửa thiền xa xôi
Nửa đời tụng niệm
Miếng trầu vết vôi bạc
Thâm u rồi trong như khánh liễn

Gột sạch vết trầu trên nghê đá
Ngàn năm vừa thân vừa lạ
Nghê vẫn cười vào xuân.

 

RƯỢU XƯA

Trái đất quay lắc lư như bà đồng cốt
Em uống thêm ngụm rượu ngày xưa chưa uống hết
Ngày sắp tàn cuộc chơi chưa tới bến
Gió lạnh lùng gió gài gại bên hông

Một bó hoa đi qua có ba mươi mấy bông hồng
Vài bông thẫm đỏ
Con ngựa trong em không biết đi đâu nửa đêm móng gõ
Những nốt lạc điệu trên đường cái quan

Dưới cái áo thở than, cái váy buông tuồng
Không biết có còn trăng chín đỏ khi những dịp triều lên

Trái đất quay quay, nụ cười trắng xoá, mái tóc đủ màu
Rượu ngày xưa có còn nữa đâu
Ai xui em uống

Đáy cốc dày như mắt cá rô…

 

CHUYỆN BÊN SÔNG

Ngang sông
nút lá chuối vào rượu
Ngô khô khan chợt hiểu
rạc cả cây

Em về tắm bãi hôm nay
Dòng trong dòng đục đến ngày giao thoa
Một bên mẹ, một bên cha
Bên bồi bên lở thành ra đổi dòng

Ngụm rượu trong
uống vào say ngất
Mưa lất phất
đẫm vào cây ngô

Nhà cha mái lá lô xô
Mái chèo bị nắng hong khô mất rồi
Nợ tình gặp phải mồ côi
Nợ đời gặp phải dòng trôi đục ngầu

Em đi đâu
cát bám đầy người
Vai trần chân đất
con đê dài có mắt xuyên suốt phù sa

Gió mùi gió lẫn mưa xa
Làm thân con gái người ta có chồng
Rượu và mắt chảy thành sông
Pháo và khói rã rượu đồng xác ngô

Em nhặt có phơi khô
thấy xác con dế mèn
Em chơi ngày em còn bé tẹo
theo cha lẽo đẽo đục ván thuyền

Em về với biển trôi sông
Dòng trong xoã cát lấy chồng chưa yêu
Ngày hôm đó nước chảy nhiều
Loi thoi thuyền thúng nhắn điều mẹ cha

Duyên đến ngã ba
duyên phải rẽ
Em lấy chồng
em làm lẽ thôi

Gió mùa khe khẽ gió ru
Người ơi đơn bạc cho dù mắt cay
À ơi con bế trên tay
Trời xanh đất trắng thế này hả con

Bé ngủ đang ngon
chồng mang đi mất
Thuyền ngang sông
thuyền lật thuyền trôi

Phận em con gái má hồng
Trời cho phải tội má hồng trời ghen
Chiều nay gió đã quen quen
Mưa đang xi xoá màu đen bãi bồi.

VƠI ĐẦY

Chín lửng như câu thơ
sao em không hái 
Để chiều trễ nải 
trên mái rạ gầy

Ngày hôm nay nhà em thay mái ngói
Một vệt son tươi rói
dưới lùm cây

Anh đứng đây như quả bòng qua mùa tết
đẹp nhưng chẳng đầy…


NHẬN RA

Đêm quấn dây leo vào bóng sáng
mặt đất chia hai phần

Người mãi nhoè trong khuôn ảnh
ở hai phía trầm luân

Nếu không có bóng tối
anh nhạt mờ

Nếu không có ánh sáng
em nhạt mờ

Ở phía mà sợi dây đêm không quấn tới
em sẽ nhận ra anh…

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Bài viết khác

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *