Chùm thơ Pablo Neruda

Muốn em tỏ một điều thôi…

 

Thi hào Pablo Neruda (1904-1973), tên thật là Neftali Ricardo Reyes Basoalto, sinh ngày 12 tháng 7 năm 1904 tại thị trấn Parral Chi lê. Bố của ông là công nhân ngành đường sắt, còn mẹ – một cô giáo – đã chết gần như sau khi sinh ra ông. Mấy năm sau cha ông, lúc đó di chuyển tới thành phố nhỏ Temuco, lấy vợ kế là Trinidad Candia Malverde. Nhà thơ sống những năm thơ ấu và tuổi trẻ ở Temuco, quen biết với Gabriela Mistral, hiệu trưởng trường Trung học Nữ, người đã đem lòng yêu quý ông… Đây là bài thơ P. Neruda viết tặng nàng.

NẾU EM QUÊN TÔI

Muốn em tỏ một điều thôi
Chừng như em đã biết rồi, là khi:
Qua song, vầng trăng pha lê,
giữa cành đỏ lá,
                       thu về chậm sao,
anh nhìn.
              Tay khẽ chạm vào
lớp tàn ảo,
             vỏ nhăn nheo củi cành,
sát bên bếp lửa phòng anh.
Tất cả chúng
             đều muốn giành về em.
Vẻ như ánh sáng, hương thơm
đường ray tàu
               hay cánh buồm nổi trôi
mọi tồn tại giữa cõi đời
đều tới đảo,
            nơi em ngồi chờ anh.
Nếu khi
              em bớt yêu anh
Một chút thôi
             anh cũng đành tuân theo.
Nếu bỗng dưng có một chiều
quên tìm, em chẳng nghĩ nhiều về anh,
cho rằng anh đã quên nhanh,              
Chắc rằng đấy
        chuyện đành hanh, điên khùng.
Kệ cho ngọn gió thổi tung
đời anh
          mảnh vải
giữa rừng biểu trương
Và em quyết định tách đường,
bỏ anh ven biển,
            giữa phương trời này,
mầm từng mọc rễ xanh cây.
Thì em nên nhớ cũng ngày ấy thôi,
Tay anh lại níu cuộc đời,
chân anh lại bước
               tìm nơi đất hiền.
Nhưng nếu một ngày nên duyên,
một giờ em muốn mình nên vợ chồng
Vị ngọt ngào giữ trong lòng.
đặt bông hoa thắm sắc hồng lên môi,
Kiếm tìm anh,
            thì em ơi,
hỡi người yêu, hỡi cuộc đời của anh!
Lại bùng lên ngọn lửa xanh
chẳng quên, chẳng tắt, tình anh tuôn trào
sống bằng tình của em trao,
đời này sẽ chẳng khi nào rời xa
Mình là mãi của nhau mà…

Ngọc Châu  dịch       

Nguyên tác:

IF YOU FORGET ME

I want you to know
one thing.
You know how this is:
if I look
at the crystal moon, at the red branch
of the slow autumn at my window,
if I touch
near the fire
the impalpable ash
or the wrinkled body of the log,
everything carries me to you,
as if everything that exists,
aromas, light, metals,
were little boats
that sail
toward those isles of yours that wait for me.
Well, now,
if little by little you stop loving me
I shall stop loving you little by little.
If suddenly
you forget me
do not look for me,
for I shall already have forgotten you.
If you think it long and mad,
the wind of banners
that passes through my life,
and you decide
to leave me at the shore
of the heart where I have roots,
remember
that on that day,
at that hour,
I shall lift my arms
and my roots will set off
to seek another land.
But
if each day,
each hour,
you feel that you are destined for me
with implacable sweetness,
if each day a flower
climbs up to your lips to seek me,
ah my love, ah my own,
in me all that fire is repeated,
in me nothing is extinguished or forgotten,
my love feeds on your love, beloved,
and as long as you live it will be in your arms
without leaving mine.

Pablo Neruda

 

BẦU TRỜI BAN MAI

Em như một áng mây trôi
Trên trời anh, lúc rạng ngời bình minh.
Sắc màu quyện với dáng hình.
Anh từng mong chọn cho mình từ lâu
Làn môi trinh nữ ngọt ngào.
Của anh, có đúng không nào, của anh.
Mơ hoa trùng điệp, trong lành,
anh nuôi bằng chính mối tình em trao.
Gót chân em nhuộm lửa màu
từ hồn anh. Cũng ngọt ngào hơn lên,
men vang nho đọng môi em.
Mùa gặt  vàng, khúc điệu mềm bình minh.
Thật quạnh hiu khi một mình.
Mơ về em, giấc mơ tình có em..
Là của anh nhé. Anh thèm,
gào trong chiều,
        gió giật niềm đơn côi.

Nàng săn vực thẳm mắt tôi.
tận thu giọt lệ đêm trời phiêu linh
Sa vào sóng nhạc, lưới tình
của tôi,
          rộng tựa trời xanh dịu dàng.
Hồn tôi sinh tại mắt nàng
Viền quầng thâm trải đất vàng mộng mơ

Ngọc Châu dịch

 

Nguyên tác:

IN MY SKY OF TWILIGHT

In my sky at twilight you are like a cloud
and your form and colour are the way I love them.
You are mine, mine, woman with sweet lips
and in your life my infinite dreams live.
The lamp of my soul dyes your feet,
the sour wine is sweeter on your lips,
oh reaper of my evening song,
how solitary dreams believe you to be mine!
You are mine, mine, I go shouting it to the afternoon’s
wind, and the wind hauls on my widowed voice.

Huntress  of the depth of my eyes, your plunder
stills youregard as though it were water.
You are taken in the net of my music, my love,
and my nets of music are wide as the sky.
My soul is born on the shore of your eyes of mourning.
In your eyes of mourning the land of dreams begin.

Pablo Neruda

 

Bài viết khác

Trả lời